No announcement yet.
X

Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ - Điển tích cổ

  • Filter
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts

  • Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ - Điển tích cổ

    Hôm nay tìm trên mạng, không thấy có tài liệu nào nói đến nguồn gốc của 2 câu thơ rất nổi tiếng mà ai cũng biết:

    Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ
    Vô duyên đối diện bất tương phùng

    Tạm dịch:

    Có duyên nghìn dặm xa còn gặp
    Không duyên trước mặt vẫn cách lòng

    2 câu thơ mang đầy tâm sự, buồn vui lẫn lộn, thường dùng sử dụng trong những hoàn cảnh vui có, buồn có, có khi là để oán trách số phận, nhưng cũng như đành chấp nhận số phận mà không cưỡng lại được. Thực ra 2 câu này nằm trong một điển tích cổ mà mình nhớ không chính xác thời đại cho lắm.

    Kể rằng nhà nọ có cô con gái rất xinh đẹp, lại tài giỏi, tinh thông cầm kỳ thi họa. Đến tuổi cập kê mà cô chưa ưng thuận ai, vì hiếm có người tài giỏi sánh cùng. Vì thế, cô quyết định mở cuộc thi kén chồng.

    Lọt vào vòng chung kết là 3 chàng trai. Một người là một thư sinh áo vải, thuộc làu kinh sử, tài hoa không sao kể xiết, lại có tài viết chữ rất nhanh mà đẹp như phượng múa rồng bay.
    Người thứ hai là một võ sỹ sức khỏe vô địch, quyền cước tuyệt luân, khó ai bì kịp.
    Người thứ ba là một xạ thủ tí lực hùng hậu, bắn bách phát bách trúng trong chớp mắt.

    Đề tài được đưa ra cho 3 người như sau:
    Chàng thư sinh phải viết hết 1000 trang giấy, lực sỹ phải vác một cái trống nặng mấy trăm cân đi sang thành kế bên rồi vác về. Người cung thủ phải bắn rụng hết lá một cây ngô đồng xum xuê. Ai làm xong việc trước thì sẽ thắng, lấy được mĩ nhân.

    Cuộc thi bắt đầu, cả ba tiến hành rất khẩn trương, cứ thể cho đến chiều muộn.
    Người lực sĩ chưa thấy tăm hơi đâu, còn người xạ thủ thì vẫn miệt mài bắn, lá ngô đồng mới rụng quá một nửa. Trong khi đó, với tài hoa của mình, chàng thư sinh đã viết gần hết nghìn trang giấy.

    Thế này thì thắng thua đã rõ ràng, chàng thư sinh cao hứng đọc lên mấy câu thơ, bỏ bàn viết tới đàm đạo, uống trà với người đẹp. Hai người nói chuyện rất tâm đầu ý hợp, tình ý như đã thân thiết tri kỉ từ lâu. Quả thực là:

    Quan quan thư cưu
    Tại hà chi châu
    Yểu điệu thục nữ
    Quân tử hảo cầu

    Nhưng, đang mải uống trà, đàm đạo say sưa, chàng thư sinh đã quên mất mình còn vài tờ giấy chưa viết xong. Bỗng từ cửa đông, một tiếng trống đồng vang lên rộn rã, mọi người đều giật mình nhìn ra, chính là người lực sĩ đã mang trống đồng trở về. Đang vui vẻ, tình tứ, hai người rụng rời chân tay, lòng thầm kêu khổ. Giờ có viết nhanh như gió cũng không kịp nữa. Chỉ có thể tự trách bản thân mình quá chủ quan, khinh địch, lỡ mất nhân duyên một đời.
    Trong đau buồn, nàng đành đắm đuối nhìn người thương, ứng khẩu những câu thơ từ biệt mà lòng đau như cắt:

    Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ
    Vô duyên đối diện bất tương phùng
    Ẩm trà ngã hề hoàn ngã trản
    Đô thành huề cổ dĩ chinh đông


    Tạm dịch:
    Có duyên nghìn dặm xa còn gặp
    Không duyên trước mặt vẫn cách lòng
    Uống trà đành trả ly không
    Đô thành tiếng trống đằng đông đã rền
Working...
X

Debug Information