No announcement yet.
X

[Thơ] Mùa đông

  • Lọc
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts

  • [Thơ] Mùa đông

    Mùa đông

    Hà Nội bây giờ lạnh phải không em?
    Mùa đông đến trong đêm trời trở gió
    Chẳng còn cơn mưa ướt đầy ngõ nhỏ
    Khi tiếng bước chân xao xác gọi đêm về
    Hà Nội mùa đông lại dài lê thê
    Làm anh nhớ một nơi nào gần gũi
    Một nơi thân quen với những điều ngắn ngủi
    Để nhận ra mọi thứ vụt qua nhanh
    Phố phường tấp nập cũng bỏ mặc anh
    Con phố lặng im chẳng còn hoa sữa
    Tất cả giờ đây còn lại là một nửa
    Một nửa đại dương bão tố đêm ngày...
    Chỉ còn lại anh và cơn gió heo may
    Với cái lạnh của một chiều lạc bước
    Với những gì mà anh không biết trước
    Và với em, nhưng là của ngày xưa
    Gió lạnh về, Hà Nội chẳng còn mưa
    Không thấy tóc em một chiều ướt át
    Hay những mảnh thư dại khờ rách nát
    Phố vẫn lên đèn, lạnh lẽo trở về đêm
    Đợi chờ sao em một phút nắng lên?
    Để trở về với dòng đời tấp nập
    Để trở về đắng cay trong sự thật
    Chẳng còn đêm, và cũng chẳng còn em...
    Tác giả: Trần Đức Tuân
    ------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Hà nội trở rét

    Hà Nội lạnh rồi phải không anh?
    Nghe đài báo sáng nay trời trở lạnh
    Đêm anh có đắp chăn bông giữ ấm
    Có khoác áo trên mình, chiếc áo của mùa đông?

    Hà Nội đang trở mình phải không anh?
    Em thấp thỏm ...lo anh không giữ ấm
    Ai sẽ khoác tay anh, giữa một mùa đông ấy
    Ai cài nút cho anh, sợ gió quấn trong lòng

    Em nghe đài, đọc báo biết nơi anh
    Nghe cái lạnh cứ len vào thật nhẹ
    Nghe con gió cắt ra... mà sao em tê tái
    Sợ xa anh ... sợ không đủ ấm cho anh

    Sáng nay trời trở lạnh nhiều hơn
    Em ngồi nhấp ly cà phê, mà rùng mình thật nhẹ
    Trang sách mở... lòng người như con sóng
    Nhấp nhô bạc đầu... câu thề hẹn bên nhau...

    Thế mà cái lạnh lại len lỏi thật sâu
    Em thảng thốt sáng nay trời trở lạnh
    Anh nhớ nhé phải mặc toàn áo ấm
    Cài nút thật cao, tay áo phải thật dài

    Em vụng về không đan áo tặng anh đâu
    Mũi kim nhỏ không khâu tình yêu lớn
    Em tần ngần trước hàng áo len đủ kiểu
    Mà chạnh lòng gửi chút ấm cho anh!

    Ở tận đây, Sài Gòn nắng vẫn trong
    Chỉ se se đủ làm người ta ấm
    Em ở Nam... còn anh trôi tận Bắc
    Hai đầu thương gánh nỗi nhớ theo cùng

    Sáng nay, Hà Nội rét phải không anh
    Cài khuy áo, anh nhớ cài khuy áo
    Em dặn dò bằng câu thơ nông nổi
    Gửi vào đây chút nắng ở trời Nam.

    Lathu
    (suu tam - 24h.com.vn)
    ------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Trời trở rét

    Thơ: Xuân Quỳnh


    Sao không cài khuy áo lại anh

    Trời lạnh đấy, hôm nay trời trở rét

    Gió nhiều quá phòng trở nên chật hẹp

    Bụi mù ngoài đường phố ít người qua

    Em từ nhà ra tới ngã tư

    Gặp đèn đỏ trước hàng đinh thứ nhất

    Chờ sang đường đèn xanh vừa bật

    Em lại quay về, thành phố mùa đông

    Em đi qua hiệu sách ngoại văn

    Cô bán sách ngồi sau quầy lặng lẽ

    Trong tủ kính sách nằm yên tĩnh thế

    Nào ai hay bão táp ở từng trang

    Đến hay là mặt nước hồ Gươm

    Vừa xanh đấy như lòng người dễ hiểu

    Trời trở gió, hồ trở nên mềm yếu

    Nên đổi thay rồi một sắc ưu tư

    Chỉ vui là những gánh hàng hoa

    Rét nóng mặc thế nào hoa cũng nở

    Hoa mỉm cười giễu người qua phố

    Đang giấu trong áo ấm niềm lo

    Em thấy mình cũng thật vẩn vơ

    Lại đi thương cây bàng trước cửa

    Cây dù nhỏ, gió dù gió dữ

    Hết mùa này cây lại lên xanh

    Sao không cài khuy áo lại anh

    Trời lạnh đấy, hôm nay trời trở rét…
    Last edited by HuongNTB_Bkav; 18/12/10, 08:48 AM. Lý do: **** Bài Tự động ghép ****
    Đại tướng anh hùng dễ mấy ai
    Đức độ, anh, uy, trí, dũng, tài
    Thắng hai đế quốc, bách niên thọ
    Hoàn cầu có một, không có hai

  • #3
    Nguyên văn bởi duymeo Xem bài viết
    Những gương mặt lạ quen
    Những giọt cà phê đen đặc
    Anh ngồi một mình
    Đếm ngược thời gian
    Buổi sáng muốn gọi em
    Gió vẫn còn mơ ngủ
    Buổi sáng muốn gọi em
    Gió lạnh lẽo chối từ
    Sáng nay ngồi một mình
    Bên tách cà phê đắng
    Từng giọt từng giọt đắng
    Anh uống cả là em
    hảo hảo!! thơ mùa đông thật là hay
    http://i250.photobucket.com/albums/g...ganhtb/ban.jpg

    Comment


    • #4
      Trời Hà Nội một sáng mùa đông
      Góc phố nhỏ xiêu xiêu trong gió lạnh
      Cơn mưa phùn như còn chưa muốn tạnh
      Thổi thêm vào chút buốt giá thân quen

      Cafe một mình, và nhớ đến em
      Một mùa đông xưa đã xa, xa lắm
      Trời cũng lạnh, mưa cũng giăng phố vắng
      Nhưng không buồn như buổi sớm hôm nay.

      Comment


      • #5
        Mùa đông buồn nối tiếp đi qua
        Cho lòng tôi trở nên buốt giá
        Bởi vì em,người con gái xa lạ
        Đã vô tình đánh cắp trái tim tôi!



        Ngẫu hứng lúc đêm khuya !
        http://i250.photobucket.com/albums/g...ganhtb/ban.jpg

        Comment


        • #6
          Re: [Thơ] Mùa đông

          ĐỢI ĐÔNG VỀ

          đợi đến mùa đông mình yêu nhau anh nhé !
          chiều hồ tây chẳng còn lá thu bay
          sáng sớm sương mai những con đường hà nội
          cơn mưa nhè nhẹ lạnh giá bước chân em

          đợi đến mùa đông mình hãy yêu nhau nhé
          để em được sưởi ấm trái tim nồng
          đôi tay em không còn run run lạnh
          đôi vai gầy được e ấp cặp tình nhân
          <3 cảm xúc ùa về ^^

          Comment


          • #7
            Re: [Thơ] Mùa đông

            đông buồn vì nhớ một người xưa
            về đây với chút gió lơ thơ
            nhìn người khăn quấn chùm kín tóc
            nhìn mình vẫn 1 mảnh khăn piêu.
            tâm sầu tim lạnh lòng chợt khóc
            sao người cất bước nỡ theo trai! :3
            Hãy sẻ chia, bạn sẽ được nhận lại

            Hiệp sỹ Áo đen Bkav

            Comment


            • #8
              Re: [Thơ] Mùa đông

              Nguyên văn bởi khacquyht Xem bài viết
              đông buồn vì nhớ một người xưa
              về đây với chút gió lơ thơ
              nhìn người khăn quấn chùm kín tóc
              nhìn mình vẫn 1 mảnh khăn piêu.
              tâm sầu tim lạnh lòng chợt khóc
              sao người cất bước nỡ theo trai! :3
              Bài thơ này đúng với tâm trạng ghê, nhưng thiếu mấy câu đầu nghe chưa vần lắm bạn nhé.
              P.s: mình chỉ góp ý vậy thui.
              Cuộc sống là màu hồng.......Bkav.....I LOVE YOU

              Comment


              • #9
                Re: [Thơ] Mùa đông

                Ngồi buồn nhớ tới đông xưa
                Một manh áo che thân chẳng đủ ấm
                Quá khứ đau ta đã thấm
                Mưa lạnh buồn che khuất tuổi mộng mơ
                Last edited by Linda Phạm; 23/11/13, 09:51 AM.
                Đời không như mơ
                Tình không như thơ!

                Comment


                • #10
                  Re: [Thơ] Mùa đông

                  Nguyên văn bởi Linda Phạm Xem bài viết
                  Ngồi buồn nhớ tới đông xưa
                  Một manh áo che thân chẳng đủ ấm
                  Quá khứ đau ta đã thấm
                  Mưa lạnh buồn che khuất tuổi mộng mơ
                  Hai chữ cuối nghe có vẻ chưa hay lắm bác ak!

                  Comment


                  • #11
                    Re: [Thơ] Mùa đông

                    Mùa đông lạnh nhưng lòng người ấm áp
                    Bóng giai nhân đang kề cận cùng ta
                    Thách thức đó hỡi mùa đông giá rét
                    Gió đông kia sao át được duyên nồng.
                    Bùn dưới đất nhưng ánh sáng trên đầu
                    Đừng thở dài hãy vươn vai mà sống



                    Hiệp sỹ Áo đen Bkav

                    Comment


                    • #12
                      Re: [Thơ] Mùa đông

                      Nguyên văn bởi dangkiena3 Xem bài viết
                      Trời Hà Nội một sáng mùa đông
                      Góc phố nhỏ xiêu xiêu trong gió lạnh
                      Cơn mưa phùn như còn chưa muốn tạnh
                      Thổi thêm vào chút buốt giá thân quen

                      Cafe một mình, và nhớ đến em
                      Một mùa đông xưa đã xa, xa lắm
                      Trời cũng lạnh, mưa cũng giăng phố vắng
                      Nhưng không buồn như buổi sớm hôm nay.
                      Đọc lại suýt sặc cười vì kiểu thơ sến này ngày trước

                      Comment

                      Working...
                      X

                      Debug Information

                      Hoặc