• Chú ý

  • Hiện kết quả từ 1 tới 15 của 15
    1. #1
      Sứ giả thiện chí Thường trực
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Avatar của klk53
      Ngày tham gia
      07/04/10
      Đến từ
      Thanh Hóa
      Tuổi
      25
      Bài gửi
      12.205
      Cảm ơn
      30.089
      Được cảm ơn 33.438 lần trong 10.255 Bài viết
      REP Power
      74

      Mặc định Topic chia sẻ những câu chuyện hay


      Mình lập topic này để mọi người cùng chia sẻ những câu chuyện hay mà muốn mọi người cùng đọc, cùng suy ngẫm để có những bài học, những kinh nghiệm hay trong cuộc sống nhé.


      Mở đầu:

      Có một người…


      ‎1. Trên đời có một người :

      Lúc ở bên bạn, lúc nào cũng nhắc bạn hàng tỷ lần phải mặc thêm áo ấm, ra đường phải cẩn thận xe cộ, làm bạn thấy rất phiền phức, nhưng cũng thật ấm áp. Lúc bạn không có tiền, họ lúc nào cũng sẽ mang những câu đại loại như “ bây giờ kiếm tiền đâu có dễ….” ra giáo huấn bạn, vừa nói, vừa giúi tiền cho bạn.

      Những người ấy, chính là cha/mẹ bạn.

      2.Trên đời có một người :

      Lúc ở bên nhau, hai người thi thoảng lại đánh nhau, thi thoảng lại cãi nhau. Đó là kẻ xấu xa cướp món điểm tâm ngon lành của bạn, là kẻ chuyên đi mật báo với bố mẹ về bạn. Nhưng cũng là người quan tâm chăm sóc bạn hơn bất cứ ai trên đời, bạn và người đó, có mối quan hệ cực kì, cực kì thân thiết.

      Người ấy, chính là anh chị em của bạn.¬

      3, Trên đời có một người :

      Lúc không gặp được người đó bạn sẽ một mực nhớ nhung khắc khoải, lúc gặp được rồi lại tim đập chân run, bao nhiêu lời định nói đều không thể nói được thành lời. Người đó chẳng tốn hơi sức đã nắm giữ được trái tim bạn, làm bạn không thể nào quên, làm bạn nghĩ ngợi miên man không thể nào chợp mắt, nhưng cũng làm bạn thấy ngọt ngào say đắm. Người đó là thứ mật ngọt đáng yêu nhất nhất trên đời.

      Thứ mật ngọt ấy tên gọi là người yêu.

      4, Trên đời này có một người :

      Biết được một số bí mật không thể nói của bạn. Lúc bạn phạm lỗi, người đó giúp bạn tháo tội; lúc bạn yêu thầm ai đó, người đó giúp bạn chuyển lời; lúc bạn cãi nhau với người yêu, nhất định sẽ khóc lóc đến tìm người đó. Bạn cảm thấy thật có lỗi, bởi chỉ lúc nào cần thiết mới thèm nghĩ đến người ta, nhưng bạn cũng rất hạnh phúc vì đã quen biết một người như thế trong đời. Có lẽ những ngày tháng mà bạn và người ấy bên nhau, còn nhiều hơn là bên người yêu của bạn.

      Người đó, chính là bạn của bạn.

      5, Trên đời này có một người :

      Lớn lên trong vòng tay bảo vệ của cha mẹ, chín chắn dần từ mối quan hệ với anh chị em, tìm ra tình yêu đích thực trong sự bảo bọc của người yêu, cảm nhận sự ấm áp trong những quan tâm của bạn bè… Cảm thấy rõ ràng những người đó bước đi bên cuộc đời mình thế nào, và cũng hiểu rằng nhờ họ mà cuộc sống của mình thêm tươi đẹp, trong tim cảm kích vô cùng những gì họ đã mang đến cho mình, nhưng chẳng bao giờ nói được thành lời.

      Người ấy, chính là bản thân bạn.

      Tôi lúc nào cũng tưởng rằng hạnh phúc ở một nơi nào đó xa xôi, một tương lai nào đó mà tôi đang theo đuổi. Thế là, đôi mắt tôi cứ chực kiếm tìm xa xăm, đôi tai tôi lúc nào cũng cố gắng nghe những âm thanh từ nơi xa ấy, cuối cùng giật mình nhận ra mình đã bỏ lỡ mất…

      Sau này mới phát hiện, hóa ra bàn tay mình đã từng nắm lấy, bài hát mình đã từng ngân nga, giọt nước mắt mình đã từng làm rơi, ai đó mình đã từng yêu thương….tất cả những cái “ đã từng” ấy, chính là hạnh phúc…

      Sưu tầm
      [Hội offline] Trà đá hội
      Tập hợp Thành viên Bkav Forum khu vực phía Bắc: 1-100 101- 200
      Blog tổng hợp của tớ: https://lienntkblog.wordpress.com

      Mail: kimlien061289@gmail.com
      Skype: tuyetmuahe_1206

    2. Có 3 thành viên cảm ơn bạn klk53 vì bài viết:
      latdatbecon89 (04/03/12), Ngọc Tuyên (03/03/12), pitlamgi (04/09/12)

    3. #2
      Sứ giả thiện chí của Bkav
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Avatar của latdatbecon89
      Ngày tham gia
      18/11/09
      Đến từ
      hôm qua
      Tuổi
      25
      Bài gửi
      680
      Cảm ơn
      521
      Được cảm ơn 1.350 lần trong 467 Bài viết
      REP Power
      19

      Mặc định Đâu Cứ Phải Là Yêu --Nói với 1 ai đó !

      Quỳnh Chi - Theo PLXH
      Khi bên của nó mình luôn có một người bạn. Đủ tin tưởng để chia sẻ, đủ sáng suốt để dẫn đường, đủ vững chắc để dựa dẫm, và đủ chân thành để có thể cùng nhau đi suốt quãng đường tương lai.
      - Mày bỏ cái thói bất cần đời ấy đi.


      - Kệ tao.


      - Kệ! – Đức gắt lên – Cái gì cũng có giới hạn của nó chứ. Ai mà đi lo cho mày mãi được.


      - Tao cũng chẳng cần mày lo cho tao.


      - Vậy thì cứ ngồi đấy ôm cái lòng tự trọng của mày mà chết chìm đi.


      Đức bỏ ra về trong sự tức giận vô cùng. Bình thường thỉnh thoảng hai đứa cũng có to tiếng với nhau, nhưng lần này khác. Chưa bao giờ Thủy thấy Đức giận như vậy. Tất cả cũng chỉ vì cái tính cố chấp của Thủy. Biết thế, nhưng không sửa được.


      ***

      Hai đứa là bạn thân. Rất thân. Mặc dù chỉ mới học với nhau hai năm, nhưng dường như hai đứa sinh ra để làm "cạ cứng" của nhau thì phải. Với bản tính trái ngược hoàn toàn, chẳng ai nghĩ Thủy Đức có thể chơi thân với nhau như vậy. Thủy mạnh mẽ, cá tính, luôn thể hiện cái bản tính bất cần đời. Đức hiền lành, ít gây sự và thường xuyên bị Thủy bắt nạt. Những ngày đầu thấy Đức chở Thủy đi học mỗi sáng, ai cũng nghĩ hai đứa là người yêu của nhau. Nhưng dần dần hội trong lớp cũng phải não nề kết luận một câu :Thủy đi với Đức thì người ta tưởng Thủy là bạn trai Đức, còn Đức đi với Thủy thì người ta lại tưởng Đức là bạn gái Thủy”. Vậy đấy





      Thủy không được may mắn như những người bạn cũng lớp khác. Bố qua đời sớm trong một tai nạn giao thông, mẹ làm kế toán của một doanh nghiệp nhỏ. Hai mẹ con sống cùng nhau trong một căn hộ tập thể chỉ vẻn vẹn 30 mét vuông. Thiếu bố, mẹ thương Thủy gấp đôi. Chưa bao giờ Thủy thấy mình thiếu tình cảm. Nó luôn chăm chỉ, cố gắng học thật giỏi cho mẹ vui lòng. Thủy luôn tự trách thầm sao mình không là con trai. Nếu là con trai, có thể gia đình bên nội sẽ không thờ ơ với mẹ con nó như vậy. Bố là con trai trưởng và duy nhất của ông bà nội – một gia đình Hà Nội cổ và còn giữ những quan niệm phong kiến lỗi thời. Nhiều khi cảm giác uất ức cứ dồn nén trong người nó. Con gái thì sao chứ. Có việc gì con trai làm được mà con gái không làm được. Nó tự nhủ mình nhất định phải làm nên chuyện, nhất định phải là chỗ dựa vững chắc cho mẹ.


      Đức nói đúng. Cá tính, bất cần đời. Thủy luôn như vậy. Không thích chịu ơn, không ưa mang nợ, không bao giờ luồn cúi, xin xỏ ai bất cứ điều gì. Cái bản tính mạnh mẽ ăn sâu vào con người nó lúc nào không hay. Giá như Thủy dịu dàng một tí, con gái một tí thì cũng không đến nỗi. Đúng cái hôm Đức bận đi ăn cưới bà chị họ, không đến chở Thủy đi kiểm tra chọn đội tuyển được, thì xe Thủy lại hỏng giữa đường. Sờ túi thì quên điện thoại. Muộn gần một tiếng, đúng hôm thầy giáo nổi tiếng “hắc” nhất dạy. Cũng định lên trình bày lý do và xin kiểm tra sau, nhưng vừa đứng dậy, Thủy nghe mấy tiếng xì xầm từ ba cô bạn bàn sau:


      - Chắc cái xe đạp biết thầy Công hay ra đề khó nên hỏng giữa đường ấy nhỉ?


      Xong. Ý nghĩ lên xin thầy kiểm tra lại bay vèo vào sọt rác. Thủy ngồi phịch xuống, đưa vở ra đọc lấy đọc để phần Tích phân mà không có chữ nào vào đầu. Tức giận. Ấm ức. Từ trường về nhà, đi sóng đôi với ĐứcThủy không nói một câu gì. Mặc cho Đức luôn miệng bảo nên đến thử gặp thầy xem sao. Đức không nản, theo Thủy lên tận tầng 5 của khu tập thể, vào tận nhà để khuyên, năn nỉ, xuống nước, rồi to tiếng. Mặc, Thủy vẫn không nói gì. Hình như hơi quá sự chịu đựng của Đức, nó mới phải nổi cáu lên như vậy. Ra về với cánh cửa đóng rầm, Thủy biết, Đức giận nó lắm.


      Thủy không trách Đức. Nó biết Đức lo cho nó nhiều. Gia đình Đức giàu và có bề thế, nhưng Đức không ngại chơi với con nhà nghèo như Thủy. Đức với bản tính nhường nhịn Thủy từ ngày hai đứa chơi với nhau, luôn cảm thông với hoàn cảnh của nó, luôn đối với Thủy như là người anh trai lớn. Nhưng cũng chính vì thế, Thủy bỗng dưng bị một số bạn trong lớp ghét. Mà cũng chẳng bỗng dưng đâu. Ai bảo Đức hoàn hảo cho lắm vào. Đẹp trai, học giỏi, con nhà giàu mà lại ngoan ngoãn nữa. Haizzz... Ngán ngẩm với ánh mắt không mấy thiện cảm của các nàng hotgirl khi nhìn mình, Thủy lờ đi, bởi hai đứa lại càng ngày càng thân nhau. Thủy nghĩ Đức hiểu tính nó, sẽ lại tự làm lành trước thôi mà.


      Ấy thế mà một ngày, hai ngày, rồi ba ngày qua đi. Đức vẫn giận Thủy. Không đón đi học như thường ngày, tới lớp thì mặt lạnh te bước qua, quên luôn tiền lệ nhắn tin, hỏi han như mọi ngày. Tự nhiên Thủy lại thấy hụt hẫng. Nó cứ nghĩ như những lần giận nhau trước đó, Đức sẽ phải xuống nước, xin lỗi Thủy (mặc dù không có lỗi) bằng cách đèo nó một vòng quanh bờ Hồ, rồi dạo phố cổ ăn kem Tràng Tiền. Rồi lại cùng nhau học nhóm, làm toán, chép văn và kết thúc bao giờ cũng là đĩa bánh rán to ụ còn nóng hổi của mẹ Thủy. Chẳng phải cao lương mĩ vị gì, nhưng sao cả hai đứa ăn ngon thế. Những ngày tháng đó cũng mới đây thôi mà, Đức quên rồi sao? “Thằng bạn thân đáng ghét!” Thủy nghĩ bụng. Để rồi xem. Tưởng chỉ mỗi mày biết giận thôi à?


      Không ai chịu ai, chiến tranh lạnh của hai đứa bạn thân nhất trong số những cặp bạn thân trong lớp nổ ra, và kéo dài trong sự vui mừng của mấy nàng “hotgirl”. Họ tranh thủ tiếp cận với Đức mọi lúc mọi nơi. Hẳn rồi, giờ thì Đức nhiều thời gian rảnh lắm. Thủy nhớ lại trước đây, khi hai đứa chưa giận nhau, hễ ra chơi là Đức lại chạy ù tới chỗ Thủy, dúi vào tay nó nắm xôi còn nóng hổi hay chai nước vừa mua ở căng tin vì Đức quá hiểu Thủy chẳng bao giờ chịu ăn sáng trước khi đến trường. Nhưng giờ thì không thế nữa...


      - Ăn sáng đi mày – Hồng đặt gói xôi lên cuốn sách Ngữ Văn của Thủy. Thủy ngước lên, Hồng cũng đang nhồm nhoàm gặm một gói khác, cố nuốt nhanh trước khi vào tiết mới.


      - Cảm ơn mày. Mà sáng nào cũng mua cho tao thế. Lần sau không phải mua đâu, tao cũng không hay ăn sáng mà - Thủy vừa mở gói xôi, vừa nói.


      - Tiện thể mua cho mày luôn, biết kiểu gì mày cũng chưa ăn. Hehe. Yên tâm, tao ghi vào sổ nợ hết rồi.


      Thủy cười xòa. Ừ, quá biết tính cái Hồng mà, con bé này gì chứ chuyện tiền bạc lúc nào cũng phải rõ ràng. Hai đứa ngồi cùng bàn nên cũng khá thân. Cũng may thời gian này còn có Hồng thỉnh thoảng quay qua nói chuyện, chứ không thì Thủy thành trẻ tự kỉ mất, chẳng mong chờ được gì ở Đức nữa rồi. Đội tuyển toán Thủy vẫn đi học thêm, nhưng chẳng có hi vọng được vào chính thức vì bài kiểm tra đã làm đâu. Nó đang cố gắng hết sức để thể hiện bản thân cho thầy cô thấy. Bài tập về nhà khó đến đâu cũng cố gặm, lên lớp thì chăm chú nghe giảng, xung phong lên bảng ầm ầm, mong sao các thầy cô thương tình cho kiểm tra lại. Con bé mong chờ lần thi này suốt cả năm nay. Phải được thi, phải đỗ mới dám nghĩ tới chuyện lớn hơn. Hoàng cũng đi học trong đội tuyển, vậy mà chẳng thèm hỏi han Thủy lấy một câu, chỉ chăm chăm bắt lỗi lúc nó lên bảng. Nghĩ mà ức. Đồ con trai vô tâm!


      ***


      Thủy chợt tỉnh giấc khi có tia nắng chiếu qua khung cửa sổ, rọi thẳng vào mặt nó. Nhìn đồng hồ mới tá hỏa lên là quá giờ đi học. Làm vệ sinh cá nhân tốc hành, vớ vội cái cặp sách và chạy ù ra cửa. Xuống đến tầng một thì nhớ ra hôm nay là thứ hai, phải mặc áo dài, lại trèo ngược lên tận tầng năm. Tới lớp mệt bơ phờ, chưa kịp thở thì bọn trong lớp tuyên bố một tin động trời: 11A4 đã có “đôi lứa xứng đôi”. Dĩ nhiên, không ai khác chính là Minh ĐứcHà Khanh – cô nàng hotgirl của lớp. Vẫn chưa chịu tin vào tai mình, quên hết cả mệt nhọc, Thủy bước đến chỗ Tài - kẻ vừa phao tin đồn mà theo Thủy là vớ vẩn. Chứ còn gì nữa, Đức mà thích Hà Khanh chắc trời chỉ có nước sập xuống. Vâng thì xinh, vâng thì nhà giàu và sành điệu, vâng thì tiểu thư danh gia vọng tộc. Nhưng mà học vào top dưới của lớp, suốt ngày chỉ lo làm điệu. Đức từng nói nó không ưa kiểu con gái như thế cơ mà. Hay là trong thời gian chiến tranh lạnh với Thủy và gần gũi với Khanh, nó bị...nhiễm phóng xạ rồi.


      - Này, ông dựa vào đâu mà nói hai đứa là một đôi thế?


      - Tôi chắc chắn đấy.


      - Chắc thế nào? Bao nhiêu %?


      - 100%. Tôi vừa thấy thằng Đức chở Hà Khanh đi học mà.


      - Thế mà đã kết luận à?


      - Xưa nay nó chỉ chở mỗi bà, sau khi hai ông bà giận nhau, tôi thấy nó suốt ngày ở cạnh Hà Khanh. Mà nghe nói bố mẹ hai đứa đó là chỗ thân thiết. Biết đâu có đính ước rồi cũng nên.


      Đính ước? Tên này nói vớ vẩn gì thế không biết. Ai chứ Hà Khanh, Thủy sẽ phản đối đầu tiên. Không hợp. Hai đứa không hề hợp nhau một chút nào. Chỉ nghĩ đến thôi mà đầu Thủy đã muốn nổ tung ra. Ừ thì Đức lạnh nhạt với nó thật đấy, nhưng Thủy vẫn không thể để thằng bạn thân nhất của mình “sa ngã” thế được. Sao không ai khác mà Hà Khanh chứ. Học cùng lớp, chẳng nhẽ Đức không biết Khanh đã trải qua nhiều “cuộc tình” chớp choáng với các anh hotboy khóa trên sao? “Biết thế này thì trước kia mình đã giới thiệu cho Đức mấy đứa bạn cấp hai của mình. Xinh xắn, lại ngoan và học giỏi nữa”. Thủy nghĩ bụng và thở dài đánh thượt.


      - Mày thở dài cái gì? Xót thằng bạn hả? Sao không yêu nó đi cho nó đỡ cô đơn – Hồng trêu Thủy.


      - Đừng hâm nữa.


      Thủy và Đức thì không được rồi. Quá thân để có thể thích nhau. Hai đứa tránh được cái ngưỡng “cảm nắng” một cách ngon lành để biến nhau thành người bạn thân nhất. Hiểu nhau quá rõ, tốt xấu thuộc làu làu, thuộc đến nỗi...chẳng thể mà thích nhau được nữa. Thủy còn nhớ có lần hai đứa ngồi học nhóm, đã chế ra một câu rất buồn cười, chẳng biết gọi là châm ngôn, danh ngôn, tục ngữ hay thành ngữ nữa: “Tình bạn có tuổi thọ cao hơn tình yêu, nên hãy biến...tình yêu thành tình bạn”. Vậy đấy. Đến nỗi cứ lần nào đọc lại là hai đứa lại bò lăn ra cười vì cái ý nghĩ ngược đời ấy.


      - Tới rồi kia kìa – Tài hích nhẹ vào tay Thủy, hất đầu ra phía cửa


      Thủy nhìn ra, Đức đang bước vào lớp, và theo sau là... Hà Khanh. Cả lớp vỗ tay ầm ầm mặc cho Đức cứ im lặng không ý kiến và Hà Khanh thì cúi đầu bẽn lẽn. Xong. Không còn nghi ngờ gì nữa rồi. Thế là coi như mất thằng bạn thân nhất.


      ***





      Những ngày bực mình chuyện của Đức, Thủy càng cắm cúi vào học cho quên đi tức giận. Cũng may trời không phụ lòng người khi mà đội tuyển Toán của Thủy cho lấy thêm một người so với số lượng ban đầu. Và dĩ nhiên nó được chọn. Chẳng nói cũng biết, nó vui mừng thế nào. Muốn báo ngay tin này cho Đức biết nhưng lại thôi. Ai bảo nó “trọng sắc khinh bạn”.


      Một chiều tháng 4 trong xanh và dịu nhẹ, rời khỏi lớp học thêm, Thủy đạp xe chầm chầm trên đường về, cảm nhận những dư vị còn sót lại của mùa xuân. Hôm nay Đức không đi học. Chẳng hiểu sao dạo này Đức rất hay nghỉ học đội tuyển. Thủy muốn hỏi, nhưng lại không muốn xuống nước trước. Tại Đức ấy, suốt ngày cứ bơ nó, làm nó giận sôi lên. Mấy lần định bắt chuyện với Đức, nhưng cứ vừa tới nơi là Đức lại làm lơ. Bực hết chỗ nói.


      Đang nghĩ vu vơ thì Thủy thấy có ai đó giống Hà Khanh, ngồi sau chiếc xe máy, người cầm lái là một chàng trai khá quen. Nó nhớ ra anh này đang học trên bọn Thủy một khóa, cùng trường và cũng khá tay chơi. Điều đáng nói là Hà Khanh đang ôm anh kia rất tình cảm. “Đừng nói đây là lý do Đức nghỉ học đội tuyển mấy tuần nay nhá”. Gạt bỏ hết cả lòng tự trọng vốn có, cùng với sự quan tâm đến thằng bạn kìm nén bấy lâu nay, Thủy vội đi thẳng đến nhà Đức mà không suy nghĩ.


      Bấm chuông và chờ đợi. Chưa bao giờ nó thấy thời gian trôi chậm như lúc này. Đếm từng giây, từng giây. Người mở cổng là Đức. Khá ngỡ ngàng khi thấy Thủy, phải một lúc sau Đức mới mở lời được:


      - Mày tới đây làm gì?


      - Giỏi đấy. Định lờ tao đến bao giờ? – Thủy hỏi một cách tức tối


      - Cho đến khi mày học được cách tự chăm sóc bản thân, bớt bất cần đời đi.


      - Vậy còn mày? Bỏ học vì thất tình? Có đáng không?


      - Mày nói gì đấy? – Đức nhíu mày


      - Đừng giấu nữa. Tao biết hết rồi, lúc nãy thấy Hà Khanh ngồi xe đứa khác. Vì thế mà mày không thèm đi học à?


      - Thế mà tao cứ tưởng mày hiểu tao lắm cơ.


      Đức ra dắt xe Thủy vào sân rồi khóa cổng và bước vào nhà. Thủy đi theo Đức, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.


      - Cũng phải hai tháng rồi không thèm đến đây ấy nhỉ? – Đức đưa cho Thủy ly nước cam mát lạnh rồi ngồi xuống sofa.


      - Mày cũng có thèm tới nhà tao đâu, ở lớp còn bơ nhau. Ức muốn chết.


      - Thế nên mày mới giận tao và có nhiều lý do để học hơn, đồ ngốc.


      - Ê ê, đừng nói là mày cố ý chọc tức để làm động lực cho tao nhé!


      - Tùy mày nghĩ. Còn chuyện Hà Khanh, mày nghĩ gì mà tin tao thích Khanh? Thất vọng về mày quá. Hôm ấy tao đang đi học thì gặp Khanh đứng chờ ai đó đến đón, nhưng trễ giờ, nên tao cho đi nhờ. Đúng lúc thằng Tài đi qua thấy, và một đồn mười, mười đồn trăm..., như mày biết đấy.


      - Nhưng... Vậy sao mày lại nghỉ học đội tuyển? Tao cứ tưởng mày thất tình, nên định đến mắng mày một trận.


      Đức nói mà không nhìn vào Thủy:


      - Ừ, tao xin rút rồi.


      - Mày có bị gì trong đầu không đấy? Sao lại rút?


      - Ờ thì...sẽ trống một chỗ, và người thế tao sẽ là mày.


      - Cái gì? Mày... Vậy suất thêm là...


      Thủy tròn mắt, hét toáng lên. Nó lắp bắp không nói nên lời. Đức rút để nhường cho Thủy ư? Sao nó lại làm vậy chứ? Rõ ràng là Thủy nghe nói được thêm một suất cơ mà, sao Đức phải rút? Đầu Thủy lúc này hỗn độn với vô số câu hỏi. Nó nhìn Đức chằm chằm, tìm kiếm một câu trả lời.


      - Ừ, thì tao bảo thầy nói thế, chứ không đời nào mày chịu. Mày không phải cảm thấy có lỗi đâu. Mày cần nó hơn tao. Biết đâu mai mốt tao đi du học, cũng chẳng cần gì mấy vụ thi cử học sinh giỏi ấy đâu mà.


      - Nhưng... – Mắt Thủy lúc này đã rưng rưng


      - Cấm mít ướt nha. Mày mạnh mẽ lắm mà? Sao hôm nay lại thế. Không sao đâu. Tao xin lỗi vì đã dấu mày mọi chuyện. Chờ nhé, tao lên thay quần áo rồi chở mày đi dạo. Lâu lắm hai đứa không đi.


      Đức đi qua bẹo vào má Thủy một cái trước khi chạy lên cầu thang. Thằng bạn thân của nó, sao lại tốt vậy chứ. Quá sức tưởng tượng của Thủy. Đức thế này làm sao Thủy không khóc được. Mạnh mẽ, cá tính, bất cần đời, nhưng Thủy vẫn là con gái thôi. Mà đã là con gái thì không thể không rơi nước mắt vì những quan tâm lo lắng này của thằng bạn. Tự nhiên nó hét vọng lên cầu thang :“Tao yêu mày lắm cơ Đức hâm ạ”, rồi cười vang. Trên kia, thằng bạn cũng bật cười rạng rỡ.


      ***


      - Này, cái Hồng đến giờ mới chịu khai là mày đưa tiền cho nó mua đồ ăn sáng cho tao. Giải thích đi!


      - Giải thích gì nữa – Thằng bạn quay sang cười với con bạn - Mày không thấy là sau dạo ấy mày toàn tự dậy sớm ăn sáng ở nhà rồi mới đến trường à? Tao thừa biết tính mày mà, ngày nào cái Hồng cũng mua đồ ăn sáng cho kiểu gì mày chẳng ngại, mà tao thì không thể nhờ bà chằn ấy mãi được, thế nào cũng lộ. Tốt nhất là để mày tự chăm sóc cho bản thân những ngày không có tao. Hehe.


      - Cảm ơn nhé – Con bạn hạ giọng, nhìn thằng bạn với vẻ biết ơn.


      - ...


      - Mà Đức này, sao mày không đi du học? Gia đình mày thừa điều kiện cơ mà.


      - Thì chờ mày kiếm được học bổng toàn phần rồi cùng đi chứ sao.


      - Nếu tao không kiếm được thì sao?


      - Thì tao ở nhà học với mày. Nhà tao một ông anh ở Mỹ là quá đủ rồi. Tao ở nhà làm đứa con hiếu thảo.


      - Nhưng tao muốn đi mày ạ. Phải học giỏi, kiếm nhiều tiền để mẹ tao đỡ vất vả.


      - Thế thì gắng mà học đi, đồ ngốc!


      - Ừ. Biết rồi. Nhưng mà này, sao tao và mày không yêu nhau nhỉ?


      - Hâm à? “Tình bạn có tuổi thọ cao hơn tình yêu nên..."


      - Biết rồi, “hãy biến tình yêu thành tình bạn” chứ gì?


      Tiếng cười của đôi bạn thân vang lên, giòn tan dưới gốc cây phượng già bên góc trường.


      Trời cao và trong xanh.


      Nắng lên rồi.


      Luồn lách qua những tán cây, khẽ nhảy nhót trên vai họ.


      Đâu cứ phải là yêu!


      Khuôn mặt của họ lúc này, vui vẻ, hạnh phúc, không sầu lo, không trăn trở về bất kì điều gì trong cuộc sống...



      Bởi họ biết, bên cạnh mình luôn có một người bạn. Đủ tin tưởng để chia sẻ, đủ sáng suốt để dẫn đường, đủ vững chắc để dựa dẫm, và đủ chân thành để có thể cùng nhau đi suốt quãng đường tương lai.
      Nếu một ngày em bỗng nói yêu anh
      Trái tim cô đơn không còn thao thức nữa
      Hay nỗi nhớ hằng đêm về gõ cửa?
      Kéo giấc mơ gầy hoang hoải tận nơi đâu.

      Anh nói rằng mình là hai thế giới khác nhau
      Giữa đời thực nhiều điều quan trọng lắm
      Yêu làm chi giữa mênh mông xa thẳm
      Một chút buồn, nhưng lại chẳng phân vân./

      Chưa bao giờ em dám nói yêu anh
      Vẫn hi vọng một ngày mai thay đổi
      Đối với em hạnh phúc là chờ đợi
      Ai cũng có quyền mơ mộng phải không anh?


    4. Thành viên đã cảm ơn latdatbecon89 vì bài viết:
      klk53 (10/03/12)

    5. #3
      Sứ giả thiện chí Thường trực
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Avatar của klk53
      Ngày tham gia
      07/04/10
      Đến từ
      Thanh Hóa
      Tuổi
      25
      Bài gửi
      12.205
      Cảm ơn
      30.089
      Được cảm ơn 33.438 lần trong 10.255 Bài viết
      REP Power
      74

      Mặc định Re: Topic chia sẻ những câu chuyện hay

      Ai là người quan trong nhất trong cuộc đời của bạn?

      Chuyện xảy ra tại một trường đại học của Mỹ.

      Sắp hết giờ giảng, giáo sư bỗng đề nghị với các sinh viên,"Tôi cùng mọi người thử một trắc nghiệm nhỏ, ai muốn cùng tôi thử nào?"

      Một nam sinh bước lên.

      Giáo sư nói, "Em hãy viết lên bảng tên của 20 người mà em khó có thể rời bỏ". Chàng trai làm theo. Trong số tên đó có tên của hàng xóm, bạn bè, và người thân...

      Giáo sư nói: "Em hãy xoá tên của một người mà em cho rằng không quan trọng nhất!" Chàng trai liền xoá tên của người hàng xóm.

      Giáo sư lại nói: "Em hãy xoá thêm một người nữa!". Chàng trai xoá tiếp tên của một đồng nghiệp.

      Giáo sư nói tiếp:"Em xoá thêm tên một người nữa đi". Một người không quan trọng nhất trong cuộc đời. chàng trai lại xoá tiếp.....

      Cuối cùng, trên bảng chỉ còn lại ba cái tên, bố mẹ, vợ, và con. Cả giảng đường im phăng phắc, mọi người lặng lẽ nhìn vị giáo sư, cảm giác dường như đây không còn đơn thuần là một trò chơi nữa rồi!!

      Giáo sư bình tĩnh nói tiếp: "Em hãy xóa thêm một tên nữa!" chàng trai chần chừ, rất khó khăn mới đưa ra được sự lựa chọn....anh đưa viên phấn lên..... và gạch đi tên của bố mẹ!

      "Hãy gạch một cái tên nữa đi !", tiếng của vị giáo sư lại vang lên bên tai. chàng trai sững lại, rồi như một cái máy, từ từ và kiên quyết gạch bỏ tên của đứa con trai...

      Và anh bật khóc thành tiếng, dáng điệu vô cũng đau khổ.

      Vị giáo sư chờ cho anh bình tĩnh lại hồi lâu và hỏi: "Lẽ ra người thân thiết nhất với em, phải là cha mẹ và đứa con, bởi cha mẹ là người sinh thành và dạy dỗ em nên người, đứa con là do em dứt ruột sinh ra, còn người vợ thì có thể tìm người khác thay thế được, vậy tại sao, với em người vợ lại là người mà em khó dời xa nhất?"

      Cả giảng đường im lặng, chờ nghe câu trả lời.

      Chàng trai bình tĩnh và từ tốn nói:"Theo thời gian, cha mẹ sẽ là rời bỏ tôi mà đi, con cái khi trưởng thành, cũng chắc chắn sẽ rời xa tôi, người luôn ở bên, làm bạn với tôi suốt đời, thực sự chỉ có vợ tôi!"

      Sưu tầm
      [Hội offline] Trà đá hội
      Tập hợp Thành viên Bkav Forum khu vực phía Bắc: 1-100 101- 200
      Blog tổng hợp của tớ: https://lienntkblog.wordpress.com

      Mail: kimlien061289@gmail.com
      Skype: tuyetmuahe_1206

    6. Có 2 thành viên cảm ơn bạn klk53 vì bài viết:
      iamdragon (10/03/12), Shinichi_pk (03/09/12)

    7. #4
      Bk-----
      Danh vọng
      Avatar của iamdragon
      Ngày tham gia
      29/08/11
      Bài gửi
      36
      Cảm ơn
      29
      Được cảm ơn 37 lần trong 20 Bài viết
      REP Power
      0

      Mặc định Re: Topic chia sẻ những câu chuyện hay

      Trích dẫn Nguyên văn bởi klk53 Xem bài viết
      Ai là người quan trong nhất trong cuộc đời của bạn?

      Chuyện xảy ra tại một trường đại học của Mỹ.

      Sắp hết giờ giảng, giáo sư bỗng đề nghị với các sinh viên,"Tôi cùng mọi người thử một trắc nghiệm nhỏ, ai muốn cùng tôi thử nào?"

      Một nam sinh bước lên.

      Giáo sư nói, "Em hãy viết lên bảng tên của 20 người mà em khó có thể rời bỏ". Chàng trai làm theo. Trong số tên đó có tên của hàng xóm, bạn bè, và người thân...

      Giáo sư nói: "Em hãy xoá tên của một người mà em cho rằng không quan trọng nhất!" Chàng trai liền xoá tên của người hàng xóm.

      Giáo sư lại nói: "Em hãy xoá thêm một người nữa!". Chàng trai xoá tiếp tên của một đồng nghiệp.

      Giáo sư nói tiếp:"Em xoá thêm tên một người nữa đi". Một người không quan trọng nhất trong cuộc đời. chàng trai lại xoá tiếp.....

      Cuối cùng, trên bảng chỉ còn lại ba cái tên, bố mẹ, vợ, và con. Cả giảng đường im phăng phắc, mọi người lặng lẽ nhìn vị giáo sư, cảm giác dường như đây không còn đơn thuần là một trò chơi nữa rồi!!

      Giáo sư bình tĩnh nói tiếp: "Em hãy xóa thêm một tên nữa!" chàng trai chần chừ, rất khó khăn mới đưa ra được sự lựa chọn....anh đưa viên phấn lên..... và gạch đi tên của bố mẹ!

      "Hãy gạch một cái tên nữa đi !", tiếng của vị giáo sư lại vang lên bên tai. chàng trai sững lại, rồi như một cái máy, từ từ và kiên quyết gạch bỏ tên của đứa con trai...

      Và anh bật khóc thành tiếng, dáng điệu vô cũng đau khổ.

      Vị giáo sư chờ cho anh bình tĩnh lại hồi lâu và hỏi: "Lẽ ra người thân thiết nhất với em, phải là cha mẹ và đứa con, bởi cha mẹ là người sinh thành và dạy dỗ em nên người, đứa con là do em dứt ruột sinh ra, còn người vợ thì có thể tìm người khác thay thế được, vậy tại sao, với em người vợ lại là người mà em khó dời xa nhất?"

      Cả giảng đường im lặng, chờ nghe câu trả lời.

      Chàng trai bình tĩnh và từ tốn nói:"Theo thời gian, cha mẹ sẽ là rời bỏ tôi mà đi, con cái khi trưởng thành, cũng chắc chắn sẽ rời xa tôi, người luôn ở bên, làm bạn với tôi suốt đời, thực sự chỉ có vợ tôi!"

      Sưu tầm
      Hay.... Thanks...

    8. #5
      Sứ giả thiện chí Thường trực
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Avatar của klk53
      Ngày tham gia
      07/04/10
      Đến từ
      Thanh Hóa
      Tuổi
      25
      Bài gửi
      12.205
      Cảm ơn
      30.089
      Được cảm ơn 33.438 lần trong 10.255 Bài viết
      REP Power
      74

      Mặc định Re: Topic chia sẻ những câu chuyện hay

      GIAI ĐỌAN ĐẸP NHẤT CỦA CUỘC ĐỜI


      Một chàng trai sắp bước sang tuổi 30 nhưng luôn lo lắng về tương lai của mình. Anh luôn tự hỏi giai đọan đẹp nhất của cuộc đời mình đang ở phía trước hay những năm tháng anh đã trải qua. Thói quen hằng ngày của anh ta là đến phòng tập thể dục trước khi đến sở làm.

      Một buổi sáng, anh chú ý đến một ông lão đã lớn tuổi nhưng vẫn giữ được vẻ cường tráng và lạc quan. Anh làm quen và hai người nói chuyện với nhau về những kinh nghiệm trong cuộc sống.

      Cuối cùng chàng trai hỏi:

      "Đâu là giai đọan đẹp nhất của cuộc đời ông?".

      Không chút lưỡng lự ông lão đáp:

      " Khi tôi còn là một đứa bé, tôi được chăm sóc, nuôi dưỡng bởi cha mẹ, đó là giai đọan đẹp nhất của cuộc đời tôi.
      Khi tôi đến trường học những kiến thức của thầy cô, bạn bè, đó là giai đọan đẹp nhất của cuộc đời tôi.
      Khi tôi nhận được việc làm đầu tiên được gánh vác trách nhiệm và được trả lương bởi những nỗ lực của mình, đó là giai đọan đẹp nhất của cuộc đời tôi.
      Khi tôi gặp vợ tôi, chúng tôi yêu nhau, cùng nhau xây dựng gia đình, đó là giai đọan đẹp nhất của cuộc đời tôi.
      Khi tôi là một người cha'nhìn những đứa con của mình lớn lên, đó là giai đọan đẹp nhất của cuộc đời tôi.
      Và bây giờ tôi đã 79 tuổi, tôi có sức khỏe, tôi cảm thấy hạnh phúc và tôi đang yêu vợ tôi như lần đầu chúng tôi gặp nhau, đó là giai đọan đẹp nhất của cuộc đời tôi."

      Mỗi giai đọan của cuộc đời đều là những giai đọan đẹp nhất nếu chúng ta biết trân trọng và sống hết mình, đừng để thời gian trôi qua một cách vô ích.

      Sưu tầm
      [Hội offline] Trà đá hội
      Tập hợp Thành viên Bkav Forum khu vực phía Bắc: 1-100 101- 200
      Blog tổng hợp của tớ: https://lienntkblog.wordpress.com

      Mail: kimlien061289@gmail.com
      Skype: tuyetmuahe_1206

    9. #6
      Sứ giả thiện chí Thường trực
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Avatar của klk53
      Ngày tham gia
      07/04/10
      Đến từ
      Thanh Hóa
      Tuổi
      25
      Bài gửi
      12.205
      Cảm ơn
      30.089
      Được cảm ơn 33.438 lần trong 10.255 Bài viết
      REP Power
      74

      Mặc định Re: Topic chia sẻ những câu chuyện hay

      [Con gái - con trai và giọt nước mắt

      Người con gái đau khổ nhất là người con gái không thể khóc được nữa....
      Người con gái bất hạnh nhất là khi không thể khóc trước mặt người yêu mình.....
      Hãy trân trọng giọt nước mắt của con gái.... Vì đó là pha lê....
      Đừng để một ngày...những giọt nước mặt ấy không rơi được nữa...hoặc ít nhất là không thể rơi trước mặt người cô ấy yêu.....

      Người con trai mạnh mẽ là người con trai dám thừa nhận mình yếu đuối....
      Nghe thì có vẻ là ngược đời.... nhưng sự thật thì có mấy người con trai dám khóc?
      Giọt nước mắt con gái là kim cương...thì giọt nước mắt con trai cũng vậy mà thôi....
      Con trai cũng là người, cũng có cảm xúc...
      Vì thế...hãy cứ mạnh mẽ mà thừa nhận mình yếu đuối, khi bạn đang đau......

      Con gái khóc quá nhiều rồi thì sẽ không khóc nữa.....
      Đau quá nhiều rồi thì sẽ mất cảm giác đau...
      Giống như bạn uống quá nhiều kháng sinh, thì bạn sẽ bị "nhờn" thuốc.....

      Nếu đứng giữa hai người con gái, một yếu đuối và một mạnh mẽ...thì đừng vội vàng mà làm tổn thương cô gái mạnh mẽ ấy thay vì cô gái yếu đuối kia....
      Đơn giản thì họ cũng đều là con gái.... Và nếu là con gái thì đều có bản chất yếu đuối bên trong mà thôi....
      Tại sao bạn không nghĩ, cô gái mạnh mẽ đang đứng kia....cũng sẽ yếu đuối như bao ai khác... Nhưng cô ta bất hạnh vì ai cũng nghĩ rằng cô ta mạnh mẽ, và không biết đau...
      Và thế là bỗng dưng cô ấy trở nên cô độc, cũng giống như cô gái yếu đuối ấy, sẽ được mọi người che chở, bao bọc.....


      Bạn cũng đừng thoáng qua mà vội đánh gia về "mạnh mẽ" và "yếu đuối"...
      Có đôi khi người ta giả vờ mạnh mẽ, để tránh bị tổn thương...để che giấu sự yếu đuối của mình...để rồi ngờ nghệch đón nhận đau khổ thay cho những coi người đang nằm trong cái vỏ yếu đuối kia.....


      Đừng vội thấy một cô gái hay cười mà cho rằng cô ấy đang hạnh phúc.... Đơn giản vì nụ cười là giọt nước mắt khô....
      Đôi khi cười...vì không thể đau khổ hơn được nữa... Dùng nụ cười để che giấu đi giọt nước mắt...
      Và rồi bỗng dưng nụ cười như con dao đâm thủng trái tim họ....
      Cũng đừng vội thấy một cô gái hay khóc mà nghĩ rằng cô ấy đang đau khổ.... Ít nhất cô ấy đang hạnh phúc vì còn có thể khóc.....

      Hãy khóc....nếu muốn...để nhẹ lòng hơn..... Tại sao, phải kìm giọt nước mắt ?

      -st-
      [Hội offline] Trà đá hội
      Tập hợp Thành viên Bkav Forum khu vực phía Bắc: 1-100 101- 200
      Blog tổng hợp của tớ: https://lienntkblog.wordpress.com

      Mail: kimlien061289@gmail.com
      Skype: tuyetmuahe_1206

    10. Thành viên đã cảm ơn klk53 vì bài viết:
      Shinichi_pk (03/09/12)

    11. #7
      Sứ giả thiện chí Thường trực
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Avatar của klk53
      Ngày tham gia
      07/04/10
      Đến từ
      Thanh Hóa
      Tuổi
      25
      Bài gửi
      12.205
      Cảm ơn
      30.089
      Được cảm ơn 33.438 lần trong 10.255 Bài viết
      REP Power
      74

      Mặc định Re: Topic chia sẻ những câu chuyện hay

      Tha Thứ Mãi Mãi



      Lisa ngồi trên sàn với chiếc hộp trước mặt. Cái hộp cũ kĩ đựng 1 tờ giấy kẻ ô vuông. Và đây là câu chuyện đằng sau những ô vuông… “Các con phải tha thứ cho anh chị em mình bao nhiêu lần?” Cô giáo đọc to luôn câu trả lời cho cả lớp nghe:” 70 nhân 7 lần! ”
      Lisa kéo tay Brent – em trai cô:
      - Thế là bao nhiêu lần?
      Brent viết số 490 lên góc vở Lisa. Brent nhỏ bé, vai hẹp, tay ngắn, đeo cặp kính quá khổ và tóc rồi bù. Nhưng năng khiếu âm nhạc của cậu làm banh bè ai cũng fục. Câụ học pianô từ năm lên 4, kèn darinet năm lên 7 và giờ đây cậu đang chinh fumc cây đèn Oboa. Lisa chỉ giỏi hơn em trai mình mỗi 1 thứ: bóng rổ, 2 chị em thường chơi bóng rổ sau giờ học. Brent thấp bé lại yếu, nhưng nó không nỡ từ chối vì đó là thú vui duy nhất của Lisa giữa những bảng điểm chỉ toàn yếu với kém của cô.
      Sau giờ học, 2 chị em lại chạy ra sàn bóng rổ. Khi Lisa tấn công, Brent bị khuỷu tay Lisa huých vào cằm. Lisa dễ dàng ghi điểm. Cô hả hê với bàn thắng cho đến khi nhìn thấy Brent ôm cằm.
      - Em ổn cả chứ? Chị lỡ tay thôi mà!
      - Không sao, em tha lỗi cho chị – Cậu bé cười – Phải tha thú 490 lần và lần này là 1, vậy chỉ còn 489 lần nữa thôi nhé!
      Lisa cười. Nếu nhớ đến những gì Lisa đã làm với Brent thì hẳn 490 lần đã hết từ lâu lắm. Hôm sau, 2 chị em chói bắn tàu trên giấy. Sợ thua, Lisa nhìn trộm giấy của Brent và dễ dàng “chiến thắng”.
      - Chị ăn gian! – Brent nhìn Lisa nghi ngờ.
      Lisa đỏ mặt:
      - Chị xin lỗi!
      Được rồi, em tha lỗi – Brent cười khẽ – Thế là chỉ cộng 488 lần thôi, phải không?
      Sự độ lượng của Brent làm Lisa cảm động. Tối đó, Lisa kẻ 1 biểu đồ với 490 hình vuông:
      - Chúng ta dùng cái này để theo dõi những lần chị sai & em tha lỗi. Mỗi lần như vậy, chị sẽ gạch chéo 1 ô.
      Miệng nói, tay Lisa đánh dấu 2 ô. Rồi cô bé dán tờ biểu đồ lên tường. Lisa có rất nhiều cơ hội đánh dấu vào biểu đồ. Mỗi khi nhận ra mình sai, Lisa xin lỗi rất chân thành. Và cứ thế… Ô thứ 211: Lisa giấu sách Tiếng Anh của Brent & cậu bé bị điểm 0. Ô thứ 394: Lisa làm mất chìa khoá fòng Brent… Ô thứ 417: Lisa dùng thuốc tẩy quá nhiều làm hỏng áo Brent… Ô thứ 489: Lisa mượn xe đạp của Brent & đâm vào gốc cây. Ô 490: Lisa làm vỡ chiếc cốc hình quả dưa mà Brent rất thích.
      - Thế là hết – Lisa tuyên bố – Chị sẽ không có lỗi gì vơi em nữa đâu. Brent chỉ cười :”Phải, phải”. Nhưng rồi vẫn có lần thứ 491. Lúc đó Brent là sinh viên trường nhạc & cậu được cử đi biểu diễn tại đại nhạc hội New York. 1 niềm mơ ước thành hiện thực.người ta gọi điện đến thông báo lịch biểu diễn nhưng Brent không có nhà, Lisa nghe điện :” 2h chiều ngày mùng 10 nhé!” Lisa nghĩ mình có thể nhớ được nên cô đã không ghi lại.

      - Brent này, khi nào con biểu diễn? – Mẹ hỏi.
      - Con không biết, họ chưa gọi điện báo ạ! Brent trả lời. Lisa lặng mãi mới lắp bắp:
      - Ôi! …. hôm nay ngày mấy rồi ạ?
      - 12, có chuyện gì thế?
      Lisa, bưng mặt khóc nức lên:
      - Biểu diễn… 2 giờ…. mùng 10…. người ta gọi điện…..tuần trước…. Brent ngồi yên, vẻ mặt nghi ngờ, không dám tin vào nhữnng gì Lisa nói.
      - Có nghĩa là… buổi biểu diễn đã qua rồi??? – Brent hỏi.
      Lisa gật đầu. Brent ra khỏi phòng, không nói thêm lời nào. Lisa về phòng, ngậm ngùi khóc. Cô đã huỷ hoại giấc mơ của em cô, làm cả gia đình thất vọng. Rồi cô thu xếp đồ đạc, lén bỏ nhà đi ngay đêm hôm đó, để lại 1 mảnh giấy dặn mọi người yên tâm. Lisa đến Boston & thuê nhà sống ở ngay đó. Cha mẹ nhiều lần viết thư khuyên nhủ nhưng Lisa khong trả lời: ” Mình đã làm hại Brent, mình sẽ không bao giờ về nữa”. Đó là ý nghĩ trẻ con của cô gái 19 tuổi. Rất lâu sau, có lần gặp lại ng láng giềng cũ: bà Nelson.
      - Tôi rất tiếc về chuyện của Brent… – Bà ta mở lời.
      Lisa ngạc nhiên:
      - Sao ạ?
      Bà Nelson nhanh chóng hiểu rằng Lisa không biết gì. Bà kể cho cô nghe tất cả: xe chạy với tốc độ quá cao, Brent đi cấp cứu, các bác sĩ tận tâm nhưng Brent không qua khỏi. Ngay trưa hôm đó, Lisa quay về nhà. Cô ngồi lặng yên trước chiếc hộp. Cô không thấy tờ biểu đồ ngày xưa kín đặc các gạch chéo mà lại có 1 tờ giấy lớn: ” Lisa yêu quý, Em không muốn đếm những lần mình tha thứ, nhưng chị lại cứ muốn làm điều đó. Nếu chị muốn tiếp tục đếm, hãy dùng tấm bản đồ mới em làm cho chị. Yêu thương,Brent”.
      Mặt sau là 1 tờ biểu đồ giống như Lisa đã làm hồi bé, với rất nhiều ô vuông. Nhưng chỉ có 1 ô vuông đầu tiên có đánh dấu & bên cạnh là dòng chú thích bằng bút đỏ : ” Lần thứ 491: Tha thứ, mãi mãi! “

      ~ST~
      [Hội offline] Trà đá hội
      Tập hợp Thành viên Bkav Forum khu vực phía Bắc: 1-100 101- 200
      Blog tổng hợp của tớ: https://lienntkblog.wordpress.com

      Mail: kimlien061289@gmail.com
      Skype: tuyetmuahe_1206

    12. #8
      Sứ giả thiện chí Thường trực
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Avatar của klk53
      Ngày tham gia
      07/04/10
      Đến từ
      Thanh Hóa
      Tuổi
      25
      Bài gửi
      12.205
      Cảm ơn
      30.089
      Được cảm ơn 33.438 lần trong 10.255 Bài viết
      REP Power
      74

      Mặc định Re: Topic chia sẻ những câu chuyện hay




      Bức tranh không có mắt!



      Gia đình họ đã sống rất hạnh phúc. Những ngày nghỉ, họ thường cho con đi chơi công viên, dạo phố. Chị dắt tay con trai đi trước, anh thong thả đi đằng sau.

      Chị luôn nắm tay con thật chặt. Lúc nào chị cũng nghĩ đường phố lắm người nhiều xe, lại còn bọn trẻ mới lớn tự xưng “anh hùng xa lộ” lạng lách như điên. Cứ nhìn thấy chúng, chị vội bế con đứng nép vào bên lề đường, hoặc rẽ vào một cửa hàng nào đó chờ cho chúng đi qua.

      Một lần, có chiếc ô tô suýt cán vào con chị, chị liền lăn vào che cho con. Con trai chị thoát nạn nhưng chị bị thương. Đứa con trai nhìn mẹ, khóc và hỏi: “Mẹ thương con lắm phải không?”. Chị chỉ nhìn con cười.

      Sau đó, hàng xóm thấy họ ít dạo phố hơn trước. Chồng chị bị ốm nặng. Đêm khuya, không có người trông con, một mình chị lưng cõng chồng, tay dắt con vào bệnh viện. Những ngày anh điều trị, hôm nào chị cũng phải dắt con vào chăm sóc chồng.

      Đến bữa, chị nấu cháo rồi đánh nhuyễn, lọc kỹ, bón cho anh từng thìa. Mỗi thìa cháo, trước khi bón cho anh, chị đều đưa lên miệng thử trước, tránh cho anh bị bỏng. Khi đỡ ốm, anh rơm rớm nước mắt, nắm tay chị thật chặt: “Em thật tốt! Anh biết ơn em!”. Đứa con trai cũng rưng rưng: “Mẹ ơi, con thương mẹ!”. Chị vẫn chỉ cười, ôm con trai vào lòng.

      Anh được ra viện. Cuộc sống gia đình lại trở nên bình thường. Những ngày nghỉ, cả nhà lại cùng nhau đi dạo phố. Anh còn yếu, chị vừa đi vừa đỡ anh, luôn miệng nhắc anh phải cẩn thận. Khi có ô tô đến gần, chị thường đứng trước mặt anh che chắn, đề phòng bất trắc.

      Nhưng một ngày kia, không ai có thể ngờ, gia đình họ tan vỡ. Anh chạy theo cô gái khác. Cô ta trẻ hơn, hấp dẫn và khêu gợi hơn chị. Hình ảnh chị mờ dần trong tim anh. Anh thấy chị không chiều anh được như cô ta. Trong mắt anh, chị ngày một xấu.

      Khi anh dọn đi, đứa con trai giữ chặt tay bố: “Tại sao bố bỏ đi? Chẳng phải bố đã khen mẹ tốt là gì?”. Người bố không dám nhìn vào mặt con. Anh ta nhắm mắt lại như để chạy trốn. Hình ảnh ấy đã ăn sâu vào trong ký ức của đứa con…

      Rồi con chị khôn lớn. Cậu vẽ rất đẹp. Nhưng có điều đặc biệt, những người đàn ông cậu vẽ đều không có mắt.

      Có người xem những bức tranh cậu vẽ, lấy làm lạ, hỏi: “Người này là ai vậy?”.

      “Cháu vẽ bố cháu đấy!”, cậu đáp.

      Người kia hỏi tiếp: “Sao cháu vẽ bố mà lại không vẽ mắt?”.

      Cậu bé trả lời: – Bố cháu không có mắt!

      Theo gocsuyngam
      [Hội offline] Trà đá hội
      Tập hợp Thành viên Bkav Forum khu vực phía Bắc: 1-100 101- 200
      Blog tổng hợp của tớ: https://lienntkblog.wordpress.com

      Mail: kimlien061289@gmail.com
      Skype: tuyetmuahe_1206

    13. #9
      Bkav P--
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Avatar của Anhnd
      Ngày tham gia
      27/07/12
      Đến từ
      Duy Tiên Hà Nam
      Bài gửi
      275
      Cảm ơn
      84
      Được cảm ơn 513 lần trong 185 Bài viết
      REP Power
      9

      Mặc định Re: Topic chia sẻ những câu chuyện hay

      Đợi...

      “Mẹ ơi, sao bà hay ngồi ngoài cửa chiều chiều thế mẹ? Bà lãng mạn quá mẹ nhỉ! ” Nó cười tít mắt, tưởng tượng vu vơ ở chân trời nào chả rõ. Mẹ chẳng nói gì, chỉ lặng im, lâu lâu lại ngẩn lên nhìn bà, mắt mẹ thoáng buồn, nó chẳng hiểu vì đâu…
      Sau đó nó biết ông khi xưa đi chiến trường không về, bà thì luôn bảo ông “chưa” về nên hay ra ngồi ngoài ngõ đợi.

      Có lúc nó dỗi bà, bảo bà không chơi với nó mà cứ ngồi đợi ông “Ông không về đâu, ông chết rồi! ” Nó hét lên giận dữ, khóc thảm thiết. Bà vuốt má nó nựng nịu, rồi cõng nó vào trong.
      Mãi sau này, khi bà mất đi, mẹ kể nó nghe rằng: bà muốn đợi ông về, dẫn hồn ông đi kẻo lạc. Bà sợ năm tháng dài, mấy con ngõ trở thành lạ xa.

      Nó lặng im thẫn thờ, mắt thả về miên man… thấy nhớ bà vô hạn…
      Rồi chiều chiều, cũng tự khi nào không biết, nó ngồi trước hiên nhà, đợi bà ngang qua…

      Chuyện của nội

      Nhận vé máy bay, cả nhà mừng tíu tít...

      Dường như nội cũng mừng lắm. Nội ra vào, hết sờ cái cột, sửa thân bầu, lại bứt mấy đọt mồng tơi nấu canh. Con cháu cười nội lẩm cẩm...

      Từ ngày lên máy bay cho đến khi định cư nơi trời Tây, nội luôn săm soi một gói giấy, vẻ quí lắm.
      Chiều đông ảm đạm, nội ra đi, tay vẫn nắm chặt cái gói nhỏ. Bố nhẹ nhàng gỡ ra, một cục đất màu nâu rơi xuống, vỡ tan...
      Lần sửa cuối bởi Anhnd; 05/08/12 lúc 08:17 PM Lý do: **** Bài Tự động ghép ****

    14. Thành viên đã cảm ơn Anhnd vì bài viết:
      klk53 (05/08/12)

    15. #10
      Sứ giả thiện chí Thường trực
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Avatar của klk53
      Ngày tham gia
      07/04/10
      Đến từ
      Thanh Hóa
      Tuổi
      25
      Bài gửi
      12.205
      Cảm ơn
      30.089
      Được cảm ơn 33.438 lần trong 10.255 Bài viết
      REP Power
      74

      Mặc định Re: Topic chia sẻ những câu chuyện hay

      Đôi khi bạn hãy lắng lại mình để cùng suy ngẫm về những câu chuyện tuy giản dị, ngắn gọn nhưng chứa đựng những bài học lớn lao.

      Câu chuyện thứ nhất

      Có một cậu bé ngỗ nghịch thường bị mẹ khiển trách. Ngày nọ giận mẹ, cậu chạy đến một thung lũng cạnh khu rừng rậm. Lấy hết sức mình, cậu hét lớn: “Tôi ghét người”. Bỗng từ khu rừng có tiếng vọng lại: “Tôi ghét người”. Cậu hoảng hốt quay về, sà vào lòng mẹ khóc nức nở. Cậu bé không hiểu sao trong rừng lại có người ghét cậu.

      Người mẹ nắm tay con, đưa cậu trở lại khu rừng. Bà nói: “Giờ thì con hãy hét thật to: “Tôi yêu người”. Lạ lùng thay, cậu vừa dứt tiếng thì có tiếng vọng lại: “Tôi yêu người”. Lúc đó người mẹ mới giải thích cho con hiểu: “Con ơi, đó là định luật trong cuộc sống của chúng ta. Con cho điều gì, con sẽ nhận điều đó. Ai gieo gió thì gặt bão. Nếu con thù ghét người thì người cũng thù ghét con. Nếu con yêu thương người thì người cũng yêu thương con".

      Câu chuyện thứ hai


      Mẹ tôi đã ra một câu đố: “Con yêu, phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể hả con?” Ngày nhỏ, tôi đã nói với mẹ rằng âm thanh là quan trọng đối với con người nên tai là bộ phận quan trọng nhất. Mẹ lắc đầu: “Không phải đâu con. Có rất nhiều người trên thế giới này không nghe được đâu, con yêu ạ. Con tiếp tục suy nghĩ về câu đố đó đi nhé, sau này mẹ sẽ hỏi lại con”. Vài năm sau, tôi đã nói với mẹ rằng hình ảnh là quan trọng nhất, vì thế đôi mắt là bộ phận mà mẹ muốn đố tôi. Mẹ lại nhìn tôi âu yếm nói: “Con đã học được nhiều điều rồi đấy, nhưng câu trả lời của con chưa đúng bởi vì vẫn còn nhiều người trên thế gian này chẳng nhìn thấy gì”.

      Đã bao lần tôi muốn mẹ nói ra đáp án và vì thế tôi toàn đoán lung tung. Mẹ chỉ trả lời tôi: “Không đúng. Nhưng con đang tiến bộ rất nhanh, con yêu của mẹ”.

      Rồi đến một ngày, bà nội yêu quý của tôi qua đời. Mọi người đều khóc vì thương nhớ bà. Một mình tôi đã vừa đạp xe, vừa khóc trên suốt chặng đường 26 km từ thị xã về quê trong đêm mưa rào ngày 4/5 âm lịch của năm đó. Tôi đạp thật nhanh về bệnh viện huyện để mong được gặp bà lần cuối.

      Nhưng tôi đến nơi thì đã muộn mất rồi. Tôi đã thấy bố tôi gục đầu vào vai mẹ tôi và khóc. Lần đầu tiên tôi thấy bố như vậy.

      Lúc liệm bà xong, mẹ đến cạnh tôi thì thầm: “Con đã tìm ra câu trả lời chưa?” Tôi như bị sốc khi thấy mẹ đem chuyện đó ra hỏi tôi lúc này. Tôi chỉ nghĩ đó là một trò chơi giữa hai mẹ con thôi. Nhìn vẻ sững sờ trên khuôn mặt tôi, mẹ liền bảo cho tôi đáp án: “Con trai ạ, phần quan trọng nhất trên cơ thể con chính là bờ vai”. Tôi hỏi lại: “Có phải vì nó đỡ cái đầu con không hả mẹ?”

      Mẹ lắc đầu: “Không phải thế, bởi vì đó là nơi người thân của con có thể dựa vào khi họ khóc. Mỗi người đều cần có một bờ vai để nương tựa trong cuộc sống. Mẹ chỉ mong con có nhiều bạn bè và nhận được nhiều tình thương để mỗi khi con khóc lại có một cái vai cho con có thể ngả đầu vào”.

      Từ lúc đó, tôi hiểu rằng phần quan trọng nhất của con người không phải là “phần ích kỷ”, mà là phần biết cảm thông với nỗi đau của người khác.

      Câu chuyện thứ ba

      Ngày xưa ở một vùng nọ, có một người thiếu phụ trẻ khá xinh đẹp. Chồng cô đi lính xa nhà, người thiếu phụ ấy phải ở nhà với mẹ chồng. Cô chăm sóc mẹ chồng và mọi chuyện trong nhà rất chu đáo. Mọi người trong vùng ai cũng thầm khen cô là người nết na… Trong vùng không ít đàn ông yêu cô vì cô còn trẻ và xinh đẹp.

      Trong số đó có tên yêu cô đến điên cuồng. Nhiều lần tán tỉnh cô nhưng đều bị cô từ chối. Hắn từ yêu hóa ra căm hận. Hắn đi rêu rao khắp làng rằng cô đã không giữ tròn trinh tiết của người vợ, là một người phụ nữ thiếu đức hạnh. Tin đồn cứ truyền khắn nơi trong vùng, mọi người nhìn cô với một ánh mắt khác đi. Rồi tin đồn cũng tới tai bà mẹ chồng của cô. Bà nghi ngờ và đối xử khác với cô. Không thể nào chịu nổi những lời dèm pha của mọi người, lại bị người thân xa cách, cô buồn lắm.

      Một lần quá đỗi tuyệt vọng cô đã tìm đến cái chết. Cái chết của cô làm cho tên khốn kiếp đã tung những tin đồn không hay về cô vô cùng ân hận và hối lỗi. Hắn cảm thấy bị lương tâm dằn vặt. Hắn tìm đến cụ già nhất làng và là người hiểu biết nhất để kể hết mọi chuyện và xin ông một lời khuyên.

      Cụ già nghe xong mọi chuyện không nói gì dẫn hắn lên trên ngọn đồi của làng. Cụ xé chiếc gối và thả xuống. Những bông gòn theo gió bay đi mọi hướng. Cụ già bảo hắn đi nhặt lại những bông gòn đó rồi dồn lại vào gối. Hắn ngạc nhiên lắm, vì làm sao có thể nhặt được đấy đủ. Cụ già nhìn hắn rồi nghiêm nghị nói:

      - Những lời do con người nói ra cũng như những bông gòn kia vậy, không thể nào lấy lại được. Khi lời đã nói ra thì làm sao có thể rút lại được.


      ~ST~
      [Hội offline] Trà đá hội
      Tập hợp Thành viên Bkav Forum khu vực phía Bắc: 1-100 101- 200
      Blog tổng hợp của tớ: https://lienntkblog.wordpress.com

      Mail: kimlien061289@gmail.com
      Skype: tuyetmuahe_1206

    16. Thành viên đã cảm ơn klk53 vì bài viết:
      Anhnd (07/08/12)

    17. #11
      Bkav P--
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Avatar của Anhnd
      Ngày tham gia
      27/07/12
      Đến từ
      Duy Tiên Hà Nam
      Bài gửi
      275
      Cảm ơn
      84
      Được cảm ơn 513 lần trong 185 Bài viết
      REP Power
      9

      Mặc định Re: Topic chia sẻ những câu chuyện hay

      BÌNH YÊN
      Một vị vua treo giải thuởng cho nghệ sĩ nào vẽ được một bức tranh đẹp nhất về sự bình yên. Nhiều hoạ sĩ đã cố công . Nhà vua ngắm tất cả các bức tranh nhưng chỉ thích co hai bức va ông phải chọn lấy một.

      Một bức tranh vẽ hồ nước yên ả. Mặt hồ là tấm gương tuyệt mỹ vì có những ngọn núi cao chót vót bao quanh. Bên trên lá bầu trời xanh với những đám mây trắng mịn màng. Tất cả những ai ngắm nhìn bức tranh điều cho rằng đây là một bức tranh bình yên thật hoàn hảo.
      Bức tranh kia cũng có những ngọn núi , nhưng những ngọc núi này trần trụi và lởm chởm đá. Ở bên trên là bầu trời giận dữ đổ mưa như trút kèm theo sấm chớp . Đổ xuống bên vách núi là dòng thác nổi bọt trắng xoá. Bức tranh này trông thật chẳng bình yên chút nào.
      Nhưng khi nhà vui ngắm nhìn, ông thấy đằng sau dòng thác là một bụi cây nhỏ mọc lên từ một khe nức của một tảng đá. Trong bụi cây, một con chim mẹ đang xây tổ. Ở đó, giữa dòng thác trút xuống một cách giận dữ, con chim mẹ đang an nhiên đậu trên tổ cũa mình...Bình yên thật sự.

      "Ta chấm bức tranh này!-Nhà vua công bố - Sự bình yên không có nghĩa là một nơi không có tiếng ồn ào, không khó khăn, không cực nhọc. Bình yên có nghĩa ngay chính khi đang ở trong phong ba bão táp ta vẫn cảm thấy sự yên tĩnh trong trái tim. Đó mới chính là ý nghĩa thật sự của sự bình yên."

    18. Thành viên đã cảm ơn Anhnd vì bài viết:
      klk53 (07/08/12)

    19. #12
      Sứ giả thiện chí Thường trực
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Avatar của klk53
      Ngày tham gia
      07/04/10
      Đến từ
      Thanh Hóa
      Tuổi
      25
      Bài gửi
      12.205
      Cảm ơn
      30.089
      Được cảm ơn 33.438 lần trong 10.255 Bài viết
      REP Power
      74

      Mặc định Re: Topic chia sẻ những câu chuyện hay

      Câu chuyện ý nghĩa về tình yêu và hạnh phúc




      Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.

      Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.

      Phật dừng lại, hỏi nhện: “Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?”

      Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: “Thế gian cái gì quý giá nhất?”

      Nhện suy ngẫm, rồi đáp: “Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!”. Phật gật đầu, đi khỏi.

      Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.

      Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: “Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?”

      Nhện nói: “Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là “không có được” và “đã mất đi” ạ!”

      Phật bảo: “Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi.”

      Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.

      Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: “Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?”

      Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: “Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi.”

      Phật nói: “Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!”

      Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.

      Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.

      Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo..

      Châu Nhi nói với Cam Lộc: “Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?”

      Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: “Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?”. Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.

      Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.

      Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.

      Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: “Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi.” Nói đoạn rút gươm tự sát.

      Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: “Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.

      Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?”

      Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: “Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”

      Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm…

      ST.
      [Hội offline] Trà đá hội
      Tập hợp Thành viên Bkav Forum khu vực phía Bắc: 1-100 101- 200
      Blog tổng hợp của tớ: https://lienntkblog.wordpress.com

      Mail: kimlien061289@gmail.com
      Skype: tuyetmuahe_1206

    20. Thành viên đã cảm ơn klk53 vì bài viết:
      Anhnd (09/08/12)

    21. #13
      Bkav P--
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Avatar của Anhnd
      Ngày tham gia
      27/07/12
      Đến từ
      Duy Tiên Hà Nam
      Bài gửi
      275
      Cảm ơn
      84
      Được cảm ơn 513 lần trong 185 Bài viết
      REP Power
      9

      Mặc định Re: Topic chia sẻ những câu chuyện hay

      Ước mơ



      Chị mua dùm thằng bé mấy tờ vé số. Sau một hồi chọn lựa, chị hỏi nó:
      - Nếu cô trúng số con chịu cô mua cho con cái gì?
      Nó nhìn chị, xoay qua xoay lại rồi nói:
      - Cho con một chiếc xe đạp, có xe đi bán xong con chạy tới trường liền, không bị trễ học nữa.
      Di di những ngón chân xuống đất, nó hạ giọng:
      - Cho con thêm đôi dép nữa nghe cô, để con đi học.
      Dĩ nhiên là chị không trúng số. Tôi lại thấy nó mỗi ngày đi qua nhà với chân trần, đầu không nón...

      Phấn son


      Tốt nghiệp đại học, ở lại thành phố đi làm. Tháng rồi, mẹ vào thăm. Mừng và thương. Mẹ khen: "Bạn gái con xinh."

      Cuối tháng, lãnh lương. Dẫn người thương đi shopping. Em bảo: "Mỹ phẩm của hãng này là tốt nhất. Những loại rẻ tiền khác đều không nên dùng vì có hại cho da, giống mẹ anh đó, mẹ bị nám hết anh thấy không…"

      Chợt giật mình. Mẹ cả đời lam lũ, nắng gió với cái ăn, nào đã biết phấn son màu gì.

    22. Thành viên đã cảm ơn Anhnd vì bài viết:
      klk53 (03/09/12)

    23. #14
      Sứ giả thiện chí Thường trực
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Avatar của klk53
      Ngày tham gia
      07/04/10
      Đến từ
      Thanh Hóa
      Tuổi
      25
      Bài gửi
      12.205
      Cảm ơn
      30.089
      Được cảm ơn 33.438 lần trong 10.255 Bài viết
      REP Power
      74

      Mặc định Re: Topic chia sẻ những câu chuyện hay

      Suy Ngẫm


      Đêm khuya, trong một ngôi Chùa, một Người một Phật, Phật ngồi Người đứng..

      Người: Thưa Đức Phật thánh minh, con là một người đã có vợ, con hiện đang yêu say đắm 1 người đàn bà khác, con thật không biết nên làm thế nào?
      Phật: Con có thể xác định người đàn bà con đang yêu hiện nay là người đàn bà cuối cùng và duy nhất trong cuộc đời con không?
      Người: Thưa vâng.
      Phật: Con ly hôn, sau đó lấy cô ấy ?
      Người: Nhưng vợ con hiện nay dịu dàng, lương thiện, thảo hiền. Con bỏ cô ấy liệu có phần tàn nhẫn không, có mất đạo đức không, thưa Đức Phật?
      Phật: Trong hôn nhân không có tình yêu mới là tàn nhẫn và mất đạo đức. Con hiện giờ đã yêu người khác, không yêu vợ nữa. Con làm như thế là đúng.
      Người: Nhưng vợ con vẫn rất yêu con, quả thật yêu con lắm, thưa Đức Phật
      Phật: Vậy thì vợ con hạnh phúc
      Người: Sau khi con chia tay vợ để lấy người khác, vợ con sẽ rất đau khổ, tại sao lại hạnh phúc, thưa Đức Phật?
      Phật: Trong hôn nhân, vợ con vẫn có tình yêu đối với con, còn con đã mất đi 1 tình yêu đối với vợ con. Bởi vì con đã yêu người khác, chính vì có hạnh phúc, mất đi mới đau khổ, cho nên người đau khổ là con.
      Người: Nhưng con cắt đứt vợ, sau đó cưới người khác, vậy là cô ấy đã mất con, cô ấy mãi là người đau khổ.
      Phật: Con nhầm rồi, con chỉ là người vợ con yêu thật sự trong hôn nhân. Khi một người như con không tồn tại, thì tình yêu thật sự của vợ con sẽ tiếp nối sang 1 người khác, bởi vì tình yêu thực sự của vợ con trong hôn nhân xưa nay chưa từng mất, cho nên vợ con mới là người hạnh phúc, con mới là người đau khổ.
      Người: Vợ con đã từng nói kiếp này chỉ yêu mình con thôi. Cô ấy sẽ không yêu ai khác
      Phật: Con cũng đã từng nói thế phải không?
      Người: Con…con…con…
      Phật: Bây giờ con nhìn 3 ngọn nến trong lư hương trước mặt, xem ngọn nào sáng nhất?
      Người: Quả thật con không biết, hình như đều sáng giống nhau.
      Phật: Ba ngọn nến ví như 3 người đàn bà. 1 ngọn trong đó là người đàn bà hiện giờ con đang yêu. Đông đảo chúng sinh, đàn bà đâu chỉ là mười triệu trăm triệu…Ngay đến 1 trong 3 ngọn nến, ngọn nào sáng nhất con cũng không biết, cũng không t́ìm được người con hiện đang yêu, thì làm sao con xác định được người đàn bà hiện nay là người đàn bà cuối cùng và duy nhất trong cuộc đời con?
      Người: Con…con…con…
      Phật: Bây giờ con cầm 1 cây nến đặt trước mắt để tâm nhìn xem ngọn nào sáng nhất?
      Người: Đương nhiên ngọn trước mặt sáng nhất.
      Phật: Bây giờ con đặt nó vô chỗ cũ, lại xem xem ngọn nào sáng nhất
      Người: Quả thật con vẫn không nhìn ra ngọn nào sáng nhất.
      Phật: Thật ra cây nến con vừa cầm giống như người đàn bà cuối cùng con đang yêu hiện nay, tình yêu nảy sinh từ trái tim, khi con cảm thấy yêu nó, để tâm ngắm nghía, con sẽ thấy nó sáng nhất. Khi con để nó vô chỗ cũ, con lại không tìm được 1 chút cảm giác sáng nhất. Thứ gọi là tình yêu cuối cùng và duy nhất của con chỉ là hoa trong gương trăng dưới nước, suy cho cùng chỉ là con số không, một cuộc tình trống rỗng.
      Người: Con hiểu rồi, không phải Đức phật bảo con phải ly hôn vội vã, Đức Phật đang niệm chú làm cho con ngộ đạo.
      Phật: Nhìn thấu sẽ không nói thẳng ra, con đi đi!
      Người: Bây giờ con đã biết thật sự con yêu ai, người đó chính là vợ con hiện nay, thưa Đức Phật.
      Phật: A di đà phật…

      Sưu tầm
      [Hội offline] Trà đá hội
      Tập hợp Thành viên Bkav Forum khu vực phía Bắc: 1-100 101- 200
      Blog tổng hợp của tớ: https://lienntkblog.wordpress.com

      Mail: kimlien061289@gmail.com
      Skype: tuyetmuahe_1206

    24. Thành viên đã cảm ơn klk53 vì bài viết:
      Anhnd (04/09/12)

    25. #15
      Bkav P--
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Avatar của Anhnd
      Ngày tham gia
      27/07/12
      Đến từ
      Duy Tiên Hà Nam
      Bài gửi
      275
      Cảm ơn
      84
      Được cảm ơn 513 lần trong 185 Bài viết
      REP Power
      9

      Mặc định Re: Topic chia sẻ những câu chuyện hay

      BÌNH YÊN
      Một vị vua treo giải thuởng cho nghệ sĩ nào vẽ được một bức tranh đẹp nhất về sự bình yên. Nhiều hoạ sĩ đã cố công . Nhà vua ngắm tất cả các bức tranh nhưng chỉ thích co hai bức va ông phải chọn lấy một.

      Một bức tranh vẽ hồ nước yên ả. Mặt hồ là tấm gương tuyệt mỹ vì có những ngọn núi cao chót vót bao quanh. Bên trên lá bầu trời xanh với những đám mây trắng mịn màng. Tất cả những ai ngắm nhìn bức tranh điều cho rằng đây là một bức tranh bình yên thật hoàn hảo.
      Bức tranh kia cũng có những ngọn núi , nhưng những ngọc núi này trần trụi và lởm chởm đá. Ở bên trên là bầu trời giận dữ đổ mưa như trút kèm theo sấm chớp . Đổ xuống bên vách núi là dòng thác nổi bọt trắng xoá. Bức tranh này trông thật chẳng bình yên chút nào.
      Nhưng khi nhà vui ngắm nhìn, ông thấy đằng sau dòng thác là một bụi cây nhỏ mọc lên từ một khe nức của một tảng đá. Trong bụi cây, một con chim mẹ đang xây tổ. Ở đó, giữa dòng thác trút xuống một cách giận dữ, con chim mẹ đang an nhiên đậu trên tổ cũa mình...Bình yên thật sự.

      "Ta chấm bức tranh này!-Nhà vua công bố - Sự bình yên không có nghĩa là một nơi không có tiếng ồn ào, không khó khăn, không cực nhọc. Bình yên có nghĩa ngay chính khi đang ở trong phong ba bão táp ta vẫn cảm thấy sự yên tĩnh trong trái tim. Đó mới chính là ý nghĩa thật sự của sự bình yên."

    26. Thành viên đã cảm ơn Anhnd vì bài viết:
      klk53 (04/09/12)

    Chủ đề tương tự

    1. Topic chia sẻ nick Zing me
      By Ngọc Tuyên in forum Tán gẫu - Giải trí
      Trả lời: 18
      Bài cuối: 19/11/12, 05:47 PM
    2. Topic chia sẻ Ảnh Tết của thành viên Bkav Forum !
      By joney_pham in forum Tán gẫu - Giải trí
      Trả lời: 78
      Bài cuối: 07/02/12, 09:11 AM
    3. Những câu chuyện nói về Virus.
      By Truong Van Hieu in forum Tán gẫu - Giải trí
      Trả lời: 0
      Bài cuối: 22/01/12, 05:05 PM
    4. Topic chia sẻ theme cho Windows 7
      By black9397 in forum Kinh nghiệm - Thủ thuật
      Trả lời: 70
      Bài cuối: 29/08/11, 02:39 AM
    5. Topic chia sẻ các add-on Firefox
      By Ngọc Tuyên in forum Kinh nghiệm - Thủ thuật
      Trả lời: 20
      Bài cuối: 23/04/11, 01:21 PM

    Quyền viết bài

    • Bạn không thể gửi chủ đề mới
    • Bạn không thể gửi trả lời
    • Bạn không thể gửi file đính kèm
    • Bạn không thể sửa bài viết của mình
    •