Mình là người đẹp trai nhất thế giới !
Mình nghĩ các bạn chắc hẳn rất là ngạc nhiên khi đọc thư của mình, ai đời trên đời lại có thứ người tự nhận là mình đẹp trai nhất thế giới. Có thể cũng sẽ có không ít các bạn trai đọc xong sẽ tự thẹn với bản thân vì lâu nay tự nghĩ các bạn đẹp trai, thật xin lỗi các bạn !
Cũng xin đừng nghĩ mình đùa chơi với các bạn, mình đang thực sự đau khổ các bạn à. Thật trớ trêu, nhưng : "Mình đang yêu, và người mình yêu lại là chính bản thân mình !". Và hiện tại trong nội tâm mình đang là giằng xé đớn đau, mình không thể rời mắt khỏi chiếc gương soi, không thể rời mắt khỏi bóng hình mình trong đó ! Đau đớn thay !
Có lẽ mình nên bắt đầu từ nguồn cội để các bạn được rõ ràng. Đời mình cũng lắm gian nan lắm các bạn à, cũng đã trải qua nhiều mối tình, cũng thề nguyền hạnh phúc, nhưng rốt cuộc lại cũng chia tay, bởi bản thân mình luôn thấy thiếu vắng 1 cái gì đó
Cho đến cái ngày định mệnh đó ....
Sáng ấy cũng bình thường như mọi buổi sáng bình thường. 1 buổi sáng quá đỗi bình thường với mọi người, nhưng với mình đó lại là đinh mệnh.
Vươn vai thức giấc, mình khẽ ngáp nhẹ, hơi nheo nheo mắt vì ánh sớm mai qua khung cửa sỗ khẽ rọi vào mắt. Thầm nghĩ hôm nay chủ nhật, đánh răng rửa mặt rồi vi vu 1 vòng thật quá đổi thoải mái
Thế nhưng ...
Mình đã nhìn vào gương ....
Cho đến bây giờ chính bản thân mình cũng không biết mình hạnh phúc hay nuối tiếc vì cái nhìn định mệnh ấy .... Trong ánh nắng sớm mai phảng phất ấy, khẽ liếc qua gương, và rồi con tim mình như chết lặng !
Ai kia ? Ai ở trong gương mà đẹp nhường vậy ? Phan An, Tống Vũ ngày xưa liệu có được như con người này không ? Mình lặng yên hơn 1 tiếng đồng hồ, không chớp mắt, những tưởng thời gian đã đóng băng lại ...
Và rồi, cũng bất ngờ như thế, mình chợt thức tỉnh, như con thú điên cuồng nhào tới ôm chầm lấy chiếc gương. Phải, mình đã tự nhận ra con người trong gương chính là mình ... là mình các bạn ạ. Hai tay mình cào cấu bấn loạn vào nhau. Đau ! Mình không dám tin đây không phải là 1 giấc mơ !
Phải ! Bỗng chốc mình đã nhận ra 1 điều mà nhân loại lâu này luôn cố ý như không biết : Mình là con người đẹp trai nhất thế giới
Lặng người bên chiếc gương, không biết đến thời gian, mình ngắm si dại. Cả ngày hôm ấy trôi qua như thế, mình không dám ăn, không dám ngủ, lặng người bên gương
Và rồi như có gì đó từ khởi nguyên sâu thẳm, không hiểu vì sao, mình vụt đứng dậy, lao đến và bấm điện thoại. Mình gọi về cho mẹ. Mình bỗng mong lắm thay tiếng nói của mẹ biết bao, từng giây từng khắc chuông reo, mình thấy tim như thắt lại. Và rồi, mình đã nghe thấy tiếng mẹ ...
"CON ĐẸP TRAI NHẤT THẾ GIỚI PHẢI KHÔNG MẸ" .. như dồn hết sức lực, mình gào lên. Mẹ tôi cũng thoáng giật mình, nhưng rồi mẹ cũng dịu dàng trả lời "CON TRAI CỦA MẸ ĐẸP TRAI NHẤT TRÊN ĐỜI".
Hạnh phúc ... không, không có từ nào có thể diến tả tôi lúc ấy ! Có lẽ linh hồn tôi đã thăng hoa đến 1 thế giới êm nhu nào đó, mọi lời mẹ nói, mẹ hỏi thăm sau đó, có lẽ tôi đã trả lời, có lẽ chỉ là bản năng, tôi không nhớ gì
Đếm đó, bên ánh đèn neon và tấm gương yêu dấu tôi thao thức không ngủ. Tôi ngắm nhìn con người đó trong gương, si mê. Đầu tôi như cuống quay trong muôn vàn ý nghĩ
Tại sao ?
Tại sao tôi đẹp trai đến vậy ?
Tại sao hơn 20 năm nay biết bao con người sống quanh tôi không nhận ra, không nói cho tôi biết điều chân lý ấy ?
Họ đã không nhận ra ?
Không !
Họ - như biết bao con người "đạo đức" khác - nhận ra nhưng không nói cho tôi hay - vì 1 nguyên nhân "đạo đức" nào đó - như họ thường nói ?
Không! Tôi không thể tìm ra bất kỳ một lý do nào cho phép con người ta giấu đi 1 sự thật như vậy, vùi dập 1 con người như vậy !
Vậy thì tại sao ?
Phải ! Chính là lòng đố kị, ghen tuông, cái bản chất vô sỉ xấu xa trong bản ngã của con người ! Họ không có thứ mà tôi có, vì thế họ ghen tị. Họ vùi dập tôi suốt hơn 20 năm
Tôi thù ghét họ, những con người đầy ghen tị xấu xa ấy
Nhưng không sao ...
Giờ đây ....
Tôi đã nhận ra ....
Tôi là người đẹp trai nhất thế giới !
Tự tôi đã tự chứng mình điều đó, tự tôi đã nhận ra điều đó ....
Đó là chân lý vĩnh cửu !
Tôi đã hỏi mẹ tôi, rất bất ngờ, hoàn toàn không chuẩn bị trước, nhưng mẹ tôi cuối cùng đã nói cho tôi sự thật đó. Cũng an ủi phần nào vì tôi biết trong số người đời, mẹ là người yêu thương tôi nhất
Phải, đó là chân lý vình cửu, không ai có thể xâm phạm, không ai có thể bác bỏ, vì tự tôi đã nhận ra điều đó ...
Kể từ ngày ấy tôi không thể dừng việc ngắm vào gương, không thể đi đâu mà không mang theo chiếc gương bên mình. Tôi nhớ nhung con người ấy .... Và rồi tôi nhận ra tôi yêu con người ấy từ lúc nào không biết
Nhưng ....
Trong 1 phút bốc đồng, không kiềm chế, tôi đã với nhưng người kia sự thật đó, nói với họ rằng tôi đẹp trai nhất thế giới
Nhưng ...
Đúng như tôi nghĩ
Họ nói tôi điên ...
Họ nói tôi tự sướng ...
Họ nói chỉ những cá nhân tự sướng mới phù hợp với tôi !
Họ nói gì mà phép chứng minh 1 chiều không có ai kiểm chứng là vô lý là ngu xuẩn. Coi những gì mình tự nhận ra là chân lý rồi bảo người khác tin vào lại là ngu dốt
Họ mới ngu xuẩn !
Chỉ vì ganh ghét với tôi mà họ chối bỏ sự thật !
Chỉ vì dục vọng mà họ chà đạp tôi !
Tôi chợt nhận ra, tôi chỉ có chiếc gương là bạn, và chỉ có người ấy là hiểu tôi, yêu tôi !
Tôi không thể đi làm !
Tôi không thể ra đường !
Tôi căm ghét phải gặp những con người ấy !
Chỉ có người ấy bên tôi !
Giúp tôi với !
Các bạn của tôi !
Tôi biết trong rất nhiều người ngoài ấy cũng có nhiều người trung thực và biết yêu cái đẹp. Tôi viết thư này, từ sâu thẳm tâm hồn, mong các bạn hiểu và ủng hộ tôi !
Tôi yêu người ấy, và mong muốn vào gương để sống chung với người ấy !
Giúp tôi !
Tôi không thể chịu đựng xa cách này thêm nữa !