Câu chuyện của một chiếc thẻ BkavPro
(Nguyễn Thị Nhung)
Tôi là một anh chàng trẻ trung và nhiệt tình với công việc diệt những con virus máy tính nguy hiểm. Sứ mệnh của tôi là bảo vệ chiếc máy tính của khách hàng một cách chuyên nghiệp và an toàn nhất. Tên tôi được ghép từ những chữ số đơn giản nhưng đầy ý nghĩa và không hề trùng lặp với bất cứ ai trong dòng họ Bkav. Mọi người gọi chúng tôi là những chiếc thẻ BkavPro… Nhưng không giống với hầu hết anh chị em khác trong dòng họ, ngay từ khi sinh ra tôi và các anh chị em trong gia đình đã mang sứ mệnh đặc biệt, sứ mệnh mang ý nghĩa thiện nguyện vì lợi ích chung của cộng đồng.
Tôi là con thứ 3 trong gia đình có 4 anh chị em. Bố mẹ tôi, một đôi thẻ Bkav Pro 2009 trưởng thành, đi làm xa từ khi chị Cả tôi còn rất nhỏ, nên chị em tôi chưa một lần được thấy bố mẹ. Chúng tôi chỉ hình dung được về bố mẹ qua lời kể của chị Cả.
Mỗi năm một lần, chúng tôi ngóng thông tin về bố mẹ qua một chị ở Trung tâm Chăm sóc khách hàng. Khách hàng gia hạn thêm nên chúng tôi hiểu bố mẹ vẫn khỏe và sẽ tiếp tục công tác ở đó. Tôi ước gì mình lớn thật nhanh để được theo chân bố mẹ, tiếp nối truyền thống của gia đình, dòng họ.
Hôm qua, chị Cả được mặc áo mới, chiếc áo màu vàng cam nổi bật và trang trí bắt mắt. Chị thầm thì với chúng tôi là sắp được đi làm ở một đại lý trong nội thành. Tôi thấy niềm vui và hãnh diện trong mắt chị nên cũng vui lây. Chị dặn dò chúng tôi phải bảo ban nhau, lớn lên mới có công việc tốt. Chị hứa là sẽ liên lạc thường xuyên.
Bẵng đi một tuần, chị mới liên lạc về. Chị tâm sự với chúng tôi rất lâu về cuộc sống ở đại lý. Chị nói chị gặp rất nhiều phần mềm diệt virus khác: các anh KIS, KAS, BitDefender cơ bắp, các bạn Norton, CMC, Panda trẻ trung... Mỗi phần mềm làm phong phú thêm lựa chọn của khách hàng. Chị kể là thỉnh thoảng có các chuyên viên của công ty Bkav mình qua thăm, hướng dẫn nhân viên của đại lý, chăm sóc khách hàng và hỗ trợ, xử lý các vấn đề kỹ thuật nữa. Chị bảo chị vẫn khỏe và đang chờ việc. Chúng tôi thi nhau kể chuyện ở công ty cho chị nghe. Cu Út thao thao kể chuyện công ty mới tuyển thêm rất nhiều nhân viên chăm sóc khách hàng, có mấy chị xinh và duyên lắm, rồi chuyện báo chí đến quay phim chụp hình, tiếc là vì bảo mật nên cu Út không ké mặt được vào tấm nào. Cả chuyện Bkav tổ chức chương trình gặp gỡ Sứ giả thiện chí trên Bkav Forum, vui ơi là vui. Anh Thứ thì trầm ngâm không nói gì, hình như anh đang có tâm sự.
Đêm hôm đó, anh Thứ gọi riêng tôi ra nói chuyện. Anh kể lại chuyện anh nghe được từ một chị chăm sóc khách hàng. Hình như công ty mình sắp có đợt tài trợ thẻ BkavPro. Anh nói:“Anh đã thấy tên anh in trên một trong số những chiếc áo đợt này”. Tôi trấn an anh rằng dù công tác ở xa hay gần thì cũng không đáng lo ngại. “Bố mẹ cũng công tác xa cả đấy thôi”. Anh bảo anh không ngại khó, ngại khổ, chỉ là tâm lý không muốn xa chúng tôi. Nhà có mấy anh em, bố mẹ lại vắng nhà. Hai anh em đứng lặng lẽ bên nhau, nghe tiếng máy chủ phòng bên chạy ro ro.
Rồi đến sáng hôm ấy, anh Thứ được mặc áo mới và được đưa đi từ sớm. Trên chuyến xe, anh nằm gọn gàng cùng các bạn. Tôi và cu Út tạm biệt anh và liên lạc với chị Cả để thông báo. Chị nói với chúng tôi là ngày mai ở Đại lý có chương trình Giờ vàng nên chị đang háo hức chuẩn bị. Tôi nói mấy câu động viên và chúc chị may mắn.
Tôi và cu Út chờ đến tận xẩm tối mới được nói chuyện với chị. Chị kể lại diễn biến của Giờ vàng một cách sôi nổi. Có rất nhiều khách hàng háo hức muốn là một trong những người đầu tiên mua được thẻ bản quyền Bkav Pro với giá ưu đãi và được nhận các phần quà đặc biệt từ Bkav. Chúng tôi phải ngắt lời chị hỏi xem giờ chị thế nào. Chị kể rằng khách hàng của chị đã may mắn trúng chiếc mũ bảo hiểm Bkav. Ngay khi về nhà, bác ấy đã cài luôn phần mềm Bkav Pro vào máy và đăng ký bản quyền luôn. Máy nhiều virus quá nên chị làm việc đến giờ mới nhớ gọi điện về. Tôi nghe chị nói mà vui trong lòng, cu Út hỏi chị cặn kẽ xem chị làm việc như thế nào, thái độ bác ấy ra làm sao… Đêm đó chúng tôi phấn chấn không ngủ được.
Vậy là chuyện chị Cả đã tốt đẹp, anh Thứ thì đã hơn hai ngày trôi qua vẫn chưa liên lạc gì. Tôi lo quá cứ đi đi lại lại, cu Út nóng nảy gắt bảo tôi đi hỏi thăm xem thế nào. Tôi trấn an em rằng: “Đợt anh đi có cả trăm người, xảy ra chuyện thì có thông báo ngay”. Và tôi hứa là đến chiều mà không có thông tin về anh, tôi sẽ đi hỏi. Tuy nói thế mà lòng tôi không khỏi bồn chồn.
Chiều tối, đúng lúc tôi sắp mất bình tĩnh thì anh gọi về, anh vội vàng nói như hét vào tai tôi vẻn vẹn có mấy câu: “Anh lên đảo an toàn rồi. Ở đây mọi người đang rất cần các anh. Anh sẽ gọi lại khi nào ổn định nhé”. Rồi anh cúp máy. Tôi ngồi im lặng trong chốc lát để cảm nhận, ghi nhớ thông tin cuộc gọi để nói lại với cu Út. Tôi nhớ lại tiếng sóng cứ dạt dào như cố lấn át tiếng nói của anh. Tôi cho Út biết anh đã an toàn, đang bận việc rồi mặc kệ cu cậu cứ lẽo đẽo chạy theo hỏi xem cụ thể anh nói gì…
Mãi đến sáng hôm sau chúng tôi mới được biết thông tin chính thức, công ty tặng thẻ bản quyền Bkav Pro cho toàn bộ hệ thống máy tính trên đảo Trường Sa để giúp các chiến sĩ trên đảo khắc phục sự cố virus, đảm bảo tinh thần cho các anh yên tâm làm tốt nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền biển quốc gia. Vậy là anh tôi đang đi làm một nhiệm vụ thật cao cả và đáng tự hào. Tôi và cu Út ôm chầm lấy nhau mắt rơm rớm nước.
Chợt cu Út nhắc, tôi mới nhớ ra gọi điện thông báo với bố mẹ và chị Cả. Dù không đoàn tụ gia đình nhưng chúng tôi biết rằng đêm nay sẽ không ai ngủ được…
Một tháng trôi qua vội vã nhưng cũng đủ làm hai anh em tôi quen dần với cuộc sống xa chị Cả và anh Thứ, bố mẹ vắng nhà. Ngày nào chúng tôi cũng nhận được những cuộc điện thoại động viên, khi thì bố mẹ, chị Cả, khi thì anh Thứ gọi về kể chuyện đảo Trường Sa. Chúng tôi lắng nghe chăm chú và hứa sẽ cố gắng học hỏi, rèn luyện tinh thần.
Và cũng đến lúc tôi được lựa chọn. Tôi được báo tin là sẽ có tên trong danh sách thẻ Bkav Pro tặng cho Sứ giả thiện chí trên các diễn đàn CNTT. Tôi chưa bao giờ nghe đến một công việc nào như thế, cũng không hình dung được công việc sẽ như thế nào. Vậy là từ khi nhận được thông báo ấy, tôi luôn ở trạng thái lâng lâng, cảm xúc vui buồn, lo lắng xáo trộn khó tả.
Những ngày trước khi nhận nhiệm vụ, tôi dành nhiều thời gian chăm sóc, trò chuyện với cu Út. Tôi cố vòng vo ám chỉ đến việc Út sẽ phải tự lập sớm. Cậu có vẻ nhạy cảm. Như đoán được chuyện, Út hỏi tôi ngay. Tôi đành kể với cu cậu về chuyện tôi sắp đi công tác.
Thật ngạc nhiên là phản ứng của cu Út ngược hoàn toàn với những gì tôi dự đoán. Cu Út cười rạng rỡ chúc mừng tôi kèm theo lời động viên: “Trời, anh Ba chả vẫn sốt ruột được đi làm đấy sao? Chúc mừng anh nhá”. Ngưng một lát, cậu hạ thấp giọng: “Nhưng mà… chắc công việc sẽ vất vả anh nhỉ. Vì em thấy vẫn có người chưa tin tưởng vào chúng ta lắm”. Tôi ngồi im ngẫm câu nói của em trong khi cu cậu chốc chốc lại nhìn tôi, mặt ỉu xìu như kiểu hối hận vì đã nói thế.
Ngày đầu đi công tác, tôi ghi vào cuốn nhật ký nhỏ của mình những dòng chữ nắn nót nhất:
Ngày… tháng… năm…
Đêm qua mình lại không ngủ được, nằm chờ mãi mà trời không chịu sáng.
Sáng nay dậy hơi mệt nhưng phấn chấn và hồi hộp quá.
Cu Út hôm nay dậy sớm thế, hay cu cậu cũng không ngủ được nhỉ.
Bố mẹ, chị Cả, anh Thứ đều gọi điện chúc mình may mắn. Mình đã thông báo đâu cơ chứ. Chắc cu Út lại ton hót đây mà. Hỏng hết kế hoạch của mình. Hic hic.
8h sáng…
Mình đến tập trung sớm nhất nhưng tên mình lại ở giữa danh sách nên chắc phải buổi trưa mới đến lượt.
Đứng nhìn các anh chị Bkav Express nhận thẻ để đi giao mà mình thấy tim đập rộn ràng. Cu Út cứ đòi theo tiễn mình nhưng mình không cho. Quy định rồi mà, mình muốn mọi thứ hoàn hảo trong ngày trọng đại này.
11h20 trưa…
Ôi, đến lượt mình rồi. Mình chẳng chờ được lâu thêm một giây nào nữa nên nhảy tót vào túi của anh BKE vui tính. Anh xếp lại mình cho ngay ngắn với các bạn khác rồi nổ máy…
Mình bị say xe vì đường hơi xóc và do chưa ra ngoài bao giờ. Suốt cả chặng đường, mình nằm im trong túi chờ đợi và ngủ quên lúc nào không biết… Hơi tiếc vì không được xem khung cảnh bên ngoài ra sao.
5h chiều…
Loáng thoáng nghe tiếng anh BKE nói chuyện với một chị, rồi đến khi anh gõ gõ nhẹ mình mới tỉnh hẳn. Mình được đặt vào tay chị ấy…
Chị mang tôi vào trong căn nhà cấp 4 nhỏ nhắn, cất tiếng gọi Tèo ơi… và leo những bậc thang lên chiếc gác xép gỗ hơi tối. Tôi thấy một anh chàng đang lom khom bên chiếc máy tính…
Chị đưa tôi cho anh chàng nhưng anh ta không nhận. Chị nói điều gì đó, rất nhỏ nên tôi không nghe rõ, rồi nhẹ nhàng đặt tôi lên bàn…
Tôi vừa thấp thỏm vừa khó hiểu xen chút tủi thân. Trước khi đi, tôi đã tưởng tượng đến sự chào đón nồng nhiệt như những lời kể của bố mẹ, chị Cả hay anh Thứ… Tôi thất vọng khi sức trẻ, nhiệt huyết, tri thức tôi đã rèn luyện bao năm không được nhìn đến.
Mệt mỏi, tôi thiếp đi trong nước mắt…
***
Tôi tỉnh dậy và cảm thấy hai mi mắt sưng to, tấy đỏ, có lẽ do những giọt nước mắt đêm qua. Việc đầu tiên xuất hiện trong ý định của tôi là gọi điện về nhà. Tôi gọi cho anh Thứ trước, những tiếng chuông đổ đều đều khiến tôi bình tĩnh lại. Khi tôi định gác máy thì Anh Thứ nhấc điện thoại. Anh xin lỗi tôi vì công việc của anh quá bận, anh nói nhanh làm tôi chưa kịp đáp lại. Nhưng những lời anh nói như truyền cho tôi thêm nghị lực, để đến khi anh hỏi tôi công việc mới thế nào, tôi đã nói dối anh rằng tôi rất ổn, chiều nay sẽ bắt đầu làm việc.Tôi nén tất cả vào lòng để những ấm ức và tủi hờn không lộ ra. Cho đến khi tôi gọi cho cu Út thì sự kiềm chế của tôi không còn tồn tại nữa. Tôi để mặc lòng mình trải dài trong câu chuyện tôi kể cho Út, và Út hiểu hết. Út im lặng nghe tôi và chỉ khuyên một câu: “Anh hãy cố gắng, nếu không thể hãy gọi cho bố mẹ nhờ giúp đỡ, nhé”.
Tâm lý tôi ổn định trở lại sau cuộc điện đó, nhưng trầm hơn. Tôi nằm im chờ đợi và nuôi hy vọng… Tôi tự lý giải cho việc mình bị bỏ rơi. Đáp án tôi tìm được là anh chàng kia không thích hay thậm chí ghét tôi. Người chị gái của anh ta đã đăng ký để có được tôi với ý định tặng em trai, nhưng không ngờ được rằng anh ta từ chối…
Vài ngày sau tôi vẫn kiên nhẫn nằm đó chờ đợi, vẫn nhận những cuộc điện thoại từ gia đình. Và tôi thấy anh ta vẫn rong ruổi các diễn đàn, hùa vào những bài viết chê bai chúng tôi.
Thế rồi, tôi nhớ như in Chủ nhật đó, lần đầu tiên anh ta ném tia nhìn thiếu thiện cảm về phía tôi, do dự chốc lát, rồi xé toạc chiếc áo màu cam tôi đang mặc. Anh ta cào mã số của tôi và điền vào mục Đăng ký bản quyền trên phần mềm đang cài dở…
Một điếu thuốc được châm lên, lần đầu tiên tôi thử sức trên một máy tính ở môi trường thực, được kết nối đám mây, được thực hiện quét toàn bộ máy tính…
Niềm vui xen lẫn sự lo sợ là cảm giác của tôi lúc ấy. Tôi cố tập trung tinh thần, thực hiện theo các thao tác điều khiển của anh ta một cách nhanh chóng và chuẩn xác nhất...
30 phút căng thẳng trôi qua, phản ứng của anh ta là ngồi im lặng, trân trân nhìn tôi, rồi tắt máy chạy ra ngoài.
Tôi vội gọi cho anh Thứ kể hết mọi việc… Anh cười! Và như hiểu ra vấn đề, anh giải thích cho tôi rằng có thể anh chàng kia không tin họ hàng Bkav Pro chúng ta làm được việc. Rồi thực tế làm anh ta bối rối. Anh khuyên tôi nên kiên nhẫn thêm: “Cái gì cũng cần có thời gian, em ạ”...
***
Những ngày hôm sau, anh chàng không mở máy tính và đi vắng suốt, tuyệt nhiên không ngó ngàng đến tôi.
Đến tận cuối tuần, anh ta mang về rất nhiều USB. Anh ta hì hụi cắm hết cái này đến cái kia vào máy rồi đặt lệnh cho tôi quét. Những chiếc USB “bẩn” chứa hàng nghìn virus và mã độc, tôi làm việc đến mệt nhoài. Tôi được cập nhật bản mới nhất và lại quét… Cả một ngày anh ta chỉ cắm USB rồi quét, rồi thử gì đó…
Hôm sau anh ta lên mạng vào đủ các trang web “đen”, tải về đủ loại “file” nghi ngờ có virus để bắt tôi quét. Nhưng tôi luôn vững tâm với sứ mệnh và nhiệm vụ của mình bởi sức mạnh và lòng nhiệt huyết với công việc luôn căng tràn trong tôi.
Sau bao thử thách, anh ta có vẻ hài lòng với tôi. Anh ta để tôi bảo vệ máy tính trong suốt tháng đó.
Còn phải nói tôi vui mừng ra sao. Tôi gọi điện cho tất cả mọi người trong gia đình, hào hứng khoe thành tích khiến ai cũng vui lây. Bố khen tôi là đã trưởng thành, đã Pro thật rồi…
Một ngày chớm thu, như thường lệ, tôi đang chăm chú cùng anh đọc báo thì bắt gặp thông tin Bkav đã “pass” VB100. Ngay lúc ấy, tôi thấy Tèo có vẻ ngạc nhiên lắm. Anh nhổm người ngồi thẳng dậy và đôi mắt như ngốn ngấu những từ ngữ trong bài báo. Sau một hồi dùng Google tìm kiếm và tra cứu, anh ngồi im lặng suy nghĩ và lưỡng lự một điều gì đó mà tôi không thể nào hiểu được...
Hôm sau là một ngày nhàn nhã và hạnh phúc đối với tôi. Lần đầu tiên tôi được Tèo lấy ra ngắm nghía một lúc lâu. Sau đó anh vào trang chủ Bkav xem tin mới, kiên nhẫn đọc lại những bài báo viết về chúng tôi, nghiền ngẫm trong im lặng. Sau đó, tôi thấy anh tìm lại và xóa những nhận xét đã từng viết và dùng một tài khoản khác để chia sẻ về khoảng thời gian trải nghiệm cùng tôi, những lời chân thật…
Nhưng quãng thời gian yên ả của tôi chẳng được bao lâu, những trở ngại khác lại đến thử thách tôi…
Hôm đó, anh ta về cùng một nhóm bạn. Một người trong số đó tiến đến cắm ngay USB vào máy tính. Tôi vội vã kêu lên thông báo có virus. Anh này cau mày và hét tướng lên: “Ê, chúng mày lại đây mà xem, thằng Tèo nó cài Bkav Pro đấy!”, rồi cười lớn, nhóm bạn hùa theo châm chọc. Anh ta đứng ở góc phòng, mặt tím lại vì xấu hổ…
Một cuộc chiến xảy ra ngay sau khi bạn bè anh ta về hết. Tèo trút hết mọi xấu hổ, bực dọc lên tôi. Anh ta hét vào mặt tôi rằng vì tôi mà anh ta bị bẽ mặt. Tôi càng cố sức chứng minh bản thân anh ta càng cáu giận. Anh ta tắt máy. Anh ta lại bật máy. Phút chót, anh ta gỡ bỏ tôi và ném tôi vào thùng rác…
Sáng hôm sau nữa, tôi tỉnh dậy, đầu đau nhức vì hôm qua bị đập vào cạnh thùng rác. Ngay lúc ấy, tôi nhận ra bàn tay quen thuộc của chị gái anh ta, người đã đón tôi về nơi này. Chị cẩn thận lau sạch bụi bẩn và tìm chiếc áo đã bị rách mặc lại cho tôi, cất vào ngăn kéo tủ…
Thế là tôi tiếp tục bị bỏ rơi hay nói cách khác là bị lãng quên ở nơi chỉ có bóng tối bao trùm này. Tôi quyết tâm chịu đựng mà không xin sự giúp đỡ của gia đình, tự nhủ mình sẽ tĩnh tâm, xem xét lại mọi sự việc đã qua…
Có những ngày trong ngăn kéo ẩm, tôi nghe loáng thoáng có tiếng chị nhân viên chăm sóc khách hàng hỏi han máy tính của anh ta. Tèo chỉ ậm ừ, có lẽ đã rất lâu, rất lâu anh ấy không cập nhật phiên bản mới cho tôi.
Có những ngày tôi nghe tiếng âm thanh lạ lùng, cả tiếng diệt virus không giống với chúng tôi, cả những ngôn từ của sự tức giận cao độ khi máy tính nhiều virus, chạy chậm...
Lại có ngày anh ta cứ đi đi lại lại khắp phòng, chiếc máy tính không còn những tiếng khởi động, anh ta lôi ở cạnh tôi một chiếc đĩa cài Win và đưa vào ổ đĩa, tôi hiểu rằng anh ấy đang gặp rắc rối...
Rồi đến những ngày trời mưa tầm tã, tiếng gõ bàn phím lách cách, cả tiếng lầm rầm đọc tiếng Anh, rồi dịch nghĩa tiếng Việt… có thể là anh ấy đang nhờ sự hỗ trợ từ một phần mềm khác mà không phải là tôi. Nhưng sau cùng, anh ấy lại đứng dậy, thở dài và tắt máy.
Một tháng trôi qua…
Ánh sáng tràn vào ngăn kéo quá bất ngờ làm chói mắt khiến tôi choáng váng ít phút. Và vẫn bàn tay ấy lấy tôi ra, đặt vào một bàn tay khác. Tôi nhận ra bàn tay này, bàn tay đã xé áo tôi, viết những lời chê bai dòng họ chúng tôi, rồi vứt bỏ tôi. Tôi oằn mình, cố bám níu…
Có tiếng anh ta:
“Chị cho em xin lại nhé. Là do em, lỗi ở sự bảo thủ và nóng tính của em”
…
Thấm thoắt đã gần năm kể từ khi tôi đến nơi này. Tèo đang xin bố mẹ tiền gia hạn thêm cho tôi để cùng gắn bó với anh ấy bảo vệ máy tính. Bố mẹ rất tự hào về chúng tôi, chị Cả thì vui với công việc khá nhàn hạ, anh Thứ cũng đã đỡ bận hơn. Vui nhất là chuyện của cu Út, mới hôm qua cậu gọi điện thông báo với tôi rằng sắp được đưa sang thị trường Mỹ, sống và làm việc ở đó. Đã lâu không gặp, chắc cậu lớn lắm rồi. Nghĩ lại những gì đã vượt qua, tôi tự tin bản thân mình, em trai mình, gia đình cũng như dòng họ Bkav sẽ vượt qua tất cả mọi trở ngại để đến với cái đích lớn nhất là sự thành công trên toàn thế giới. Tôi lại tiếp tục cuốn nhật ký của mình, nhật ký “Bảo vệ máy tính theo cách chuyên nghiệp”.
Nguyễn Thị Nhung
***
Lời tác giả:
Chính là nhân vật Tèo trong câu chuyện, từng vứt bỏ thẻ Bkav, tôi đã trải qua những cung bậc cảm xúc từ hoài nghi đến tin tưởng và cuối cùng đã tìm thấy giá trị đích thực của Bkav. Chợt một ngày tôi tự hỏi, nếu chiếc thẻ mình đã từng “vùi dập” mà biết suy nghĩ thì nó sẽ nghĩ gì. Đó là cảm xúc để tôi viết ra câu chuyện này.
*******************************
Danh sách các bài viết lọt vào vòng chung kết (Danh sách được xếp theo vần Alphabet)
- Câu chuyện của một chiếc thẻ Bkav Pro - Nguyễn Thị Nhung
- Câu chuyện về anh trai tôi và Bkav - Lê Thị Hải Lý
- Điều gì tạo nên thương hiệu Bkav? - Trần Thùy Linh
- Thay đổi của Bkav và tôi - Đào Quốc Bảo
- Tôi đã đến với Bkav như thế - Trần Lê Hùng
Sau khi đọc kỹ các bài viết và lựa chọn cho mình một bài viết xuất sắc nhất, các bạn hãy truy cập vào địa chỉ: http://www.bkav.com.vn/Binhchon_Baiviet để tham gia bình chọn .









, mang lại một cảm nghĩ mới mẻ cho người đọc về sản phẩm và dịch vụ của Bkav
.




![Gửi tin nhắn qua MSM tới V[D]](images/bkav_d/im_msn.gif)
