• Chú ý

  • Hiện kết quả từ 1 tới 11 của 11
    1. #1
      Moderator
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Avatar của HuongNTB_Bkav
      Ngày tham gia
      12/12/09
      Đến từ
      Hà Nội
      Bài gửi
      2.371
      Cảm ơn
      11.748
      Được cảm ơn 10.814 lần trong 2.255 Bài viết
      REP Power
      111

      Mặc định Những câu chuyện đi vào lòng bạn

      Nàng rẽ trái, Chàng rẽ phải

      Trích chữ ký của huunam09
      Phim Tình Cảm hay nhất tôi xem:
      Butterfly Lovers - Chuyện Tình Kiếm Khách
      Turn left, turn right - Nàng rẽ trái, chàng rẽ phải
      Mùa đông năm ấy đặc biệt giá lạnh, cả thành phố chìm trong biển mưa phùn. Trong màn không khí mờ mịt, không ánh mặt trời, thường có một nỗi buồn tiếc mơ hồ xâm chiếm trong lòng những người khách bộ hành đi dưới những hàng cây khẳng khiu dọc phố.

      o O o
      Ngày mùng 6 tháng 10, trời hửng nắng.

      Cô sống trong một căn phòng trên một toà chung cư cũ kỹ phía ngoại ô thành phố, mỗi khi ra phố, bất kể đi đâu cô cũng giữ thói quen ra đến cửa liền rẽ trái.

      Anh sống trong một căn phòng trên một toà chung cư cũ kỹ phía ngoại ô thành phố, mỗi khi ra phố, bất kể đi đâu anh cũng giữ thói quen ra đến cửa liền rẽ phải.

      Ngày 15 tháng 10, mặt trời bị che lấp sau những đám mây chất ngất, ánh sáng trong những căn phòng cũng chập chờn.

      Họ từ trước đến nay chưa từng gặp nhau.

      o O o

      Ngày 28 tháng 10, trời hửng nắng. Dạo gần đây anh sống chật vật. Đôi khi buổi tối, anh đến những quán ăn thượng lưu trong thành phố kéo đàn, kiếm thêm chút thu nhập ít ỏi.

      Ngày 7 tháng 11, trời u ám ẩm ướt, có một nỗi buồn nhẹ nhàng len tới như mỗi khi mùa đông quay trở lại. Những lúc không luyện đàn, anh thích lang thang ngoài phố, lượn qua công viên thành phố chơi cùng đàn bồ câu, có khi ngồi lại đó cả chiều.

      Ngày 11 tháng 11, buổi chiều, gió bắt đầu trở từng cơn lạnh lùng. Có lần anh cảm thấy tâm hồn rã rời, trống trải.

      Ngày 19 tháng 11, mặt trời mùa đông ngả xuống những cái bóng thật dài, thật dài. Cô vẫn quen chân rẽ trái, anh vẫn quen chân rẽ phải, họ chưa từng gặp nhau trong đời.

      o O o

      Ngày 23 tháng 11, ngày thật ngắn, chưa đến 5 giờ chiều trời đã tối. Cô đang dịch một tiểu thuyết buồn, cuốn sách khiến cô cảm thấy thế giới quanh cô tràn một màu xám ảm đạm.

      Ngày 2 tháng 12, những đám mây đồ sộ chất ngất phương xa chậm chạp kéo tới bầu trời thành phố. Những khi không làm việc, cô thích vào thành phố tìm một quán cà phê, tản bộ trên phố nhìn dòng người qua lại, hay ngồi xuống trò chuyện cùng con mèo hoang trên một vỉa hè.

      Ngày 10 tháng 12, mặt trời ló ra. Trong phòng đầy hơi nước. Có khoảng khắc cô đơn nhìn mình trong gương, cô hốt nhiên cảm nhận dư vị cả một cõi người.

      Ngày 17 tháng 12, trời hửng nắng. Cô vẫn quen chân rẽ trái, anh vẫn quen chân rẽ phải, họ chưa từng gặp nhau trong đời.

      Ngày 20 tháng 12, hình như trời sắp mưa. Họ cũng như hàng nghìn hàng vạn người trong thành phố ấy, cả đời sống bên nhau, nhưng cả đời sẽ không bao giờ gặp được nhau...

      o O o

      Nhưng, cuộc đời cũng có bao nhiêu tình cờ, có một ngày, hai đường thẳng song song đã cắt nhau...

      Ngày 22 tháng 12, mặt trời ngượng nghịu ló mặt ra, những đám mây đen dầy đặc giấu mình trên đỉnh núi xa xa. Ngày hôm đó, họ đã gặp nhau bên đài phun nước giữa công viên.

      Họ giống như những người yêu đã thất lạc nhau nhiều năm trong đời.

      Mùa đông vì sao không còn buồn bã cô đơn? Anh ở bên cô trong suốt một buổi chiều hạnh phúc và ngọt ngào.

      Lúc hoàng hôn, trời chợt đổ một cơn mưa dữ dội. Họ vội vã ghi số điện thoại của nhau rồi vội vàng chia tay trong cơn mưa. Anh, theo thói quen, lại chạy bổ về bên phải...

      Cô, theo thói quen, cũng vội vã chạy về bên trái... Cơn mưa làm họ lạnh buốt và ướt đẫm, nhưng trái tim cả hai nóng bừng lên vì hạnh phúc.

      Đêm ấy, cả anh và cô đều thao thức... Mưa, từng giọt từng giọt rả rích rơi suốt đêm dài...

      o O o

      Nhưng, cuộc sống cũng ẩn giấu bao nhiêu những bất ngờ buồn rầu, con diều gió ta từng nắm trong tay bỗng một hôm đứt dây giữa trời.

      Ngày 23 tháng 12, gió lạnh đột ngột tràn vào lòng thành phố, nhiệt độ buổi sáng tụt xuống rất thấp.

      Những tờ giấy nhỏ bé ướt sũng ghi số điện thoại chiều mưa qua đã nhoè hết chữ.

      Ngày 24 tháng 12, mưa rơi không ngớt trong suốt đêm Giáng sinh. Cô ở lì trong nhà vì sợ sẽ bỏ lỡ một cuộc điện thoại từ...

      Anh chằm chằm nhìn nét chữ số nhoè nhoẹt mờ mịt, với những cuộc gọi nhầm số bất tận...

      Tình yêu đang ở đâu, ơi nỗi cô đơn?

      Ngày 31 tháng 12, trời lạnh như cắt, giá rét quẩn quanh trong căn phòng, mưa vẫn tiếp tục rơi rả rích.... Anh và cô đều thao thức đến rã rời trong những căn phòng... Từ trong ra-đi-ô vọng tới tiếng nói cười náo nức của đám đông tụ tập trên quảng trường trước toà nhà thị chính, đếm ngược theo từng giây còn lại của năm cũ, thế là một năm lại đã qua đi.

      Ngày 5 tháng 1, buổi chiều đưa tới từng cơn gió lạnh như châm vào da thịt, giá rét lại tràn về quanh đây...

      Ngày 12 tháng 1, rồi cuối cùng trời cũng hửng lên, ánh mặt trời lấp ló, nhưng nhiệt độ lại hạ xuống thấp... Thành phố thay đổi quá nhanh khiến con người phải kinh ngạc. Bồn phun nước trong công viên đã biến thành công trường xây dựng cầu vượt cao tốc.

      Ngày 1 tháng 2, trời ấm lên, dù còn đầy hơi giá. Anh đầy hy vọng, nhủ thầm có lẽ giống như một tình huống trong phim, tại một góc ngoặt đầu phố, hay trong quán cà phê ngoài công viên kia, anh sẽ gặp lại được cô.

      Ngày 14 tháng 2, đêm của Lễ tình nhân Valentine, những ngôi sao thưa thớt sáng trên trời đêm. Trên con phố lạnh lùng cô đơn, khi những bóng đèn nhiều màu mắc quanh vòm cây khô cuối phố vui vẻ sáng lên, cô đã không kìm được lòng mình bật khóc.

      Ngày 25 tháng 2, những lớp mây mỏng tang bao phủ bầu trời một màu xám, mông lung như khói. Cô vẫn quen chân rẽ trái, anh vẫn quen chân rẽ phải.

      Ngày 28 tháng 2, hoa Đỗ Quyên bên đường nở rộ, nghe nói trong núi, hoa anh đào cũng đã mở cánh rồi. Ngày nối ngày lặng lẽ, họ chưa từng gặp lại nhau.

      Ngày 9 tháng 3, không khí tràn ngập hương thơm cỏ non, mùa xuân đến thật rồi. Họ vẫn đi về giữa dòng người lặng lẽ, nhớ vô cùng buổi chiều gặp gỡ ngắn ngủi song tràn ngập hạnh phúc ấy.

      Ngày 23 tháng 3, cuối ngày trời ấm hơn, buổi tối, trăng lên trong veo giữa đám sao lấp lánh. Giữa thành phố vừa quen vừa lạ, anh và cô tìm kiếm vô vọng hình bóng vừa xa xôi vừa gần gũi của nhau.

      o O o

      Ngày 30 tháng 3, mùa mưa đã đến. Những cơn mưa làm cô nhớ tới anh.

      "Sao cô ấy có thể biến mất không dấu vết trong thành phố như thế?"

      Ngày 13 tháng 4, mưa ngớt. Xa xa, chim bồ câu lượn vòng bay trên bầu trời thành phố. Anh cũng muốn bay được như đàn chim kia để tìm tới bên cô.

      Ngày 9 tháng 5, bầu trời hoàng hôn ửng màu cánh hoa hồng, chuyển dần thành màu xanh thăm thẳm của ngọc bích. Cô thích ngồi một mình trầm tư, ở một góc thành phố trên cao.

      Ngày 18 tháng 5, chiều tối, gió nam thổi tới nhè nhè, mặt trời đỏ lừ chậm rãi trôi xuống chân trời, mùa hạ đến gần. Sao những ngọn lửa nến chấp chới trong đêm cứ khiến người ta hoài nhớ một cách trống trải và cô đơn?

      Ngày 9 tháng 6, từng đám mây lớn nặng nề chất đống, bất động giữa không trung. Trong lòng có nỗi niềm gì vô cớ, cô buồn bã ngoái nhìn nỗi cô đơn của mình.

      Ngày 20 tháng 7, đêm sau cơn giông, ánh trăng vô cùng rạng rỡ.

      Thành phố như một mê cung khổng lồ, không nghe được tiếng gọi, không tìm ra phương hướng.

      Ngày 19 tháng 8, đêm trước cơn giông, những tầng mây trôi vùn vụt. Họ oán trách thành phố với bầu không khí ngầu đục, những ngả đường vỡ vụn, những ngã tư đèn đỏ quá lâu, những chuyến xe bus hay bỏ bến.

      Ngày 31 tháng 8, chính ngọ, một chú ong mật bay lạc vào phòng anh, đập cánh mù quáng trước lớp cửa kính trong veo.

      "Anh vẫn còn trong thành phố này chứ? Hay anh đã rời đi từ rất lâu?"

      o O o

      Ngày 5 tháng 9, trời ngột ngạt hơi nóng, trong người khó chịu. Họ cùng trêu chọc một con mèo con lông vàng, cho cùng một con chó hoang ăn, cùng nghe một chú chim hót trong ánh lê minh mới rạng.

      Ngày 24 tháng 9, buổi sáng có thêm một lớp sương mỏng, nghe nói lá phong trong núi đã đỏ rồi. Họ nhìn ra cùng một khung trời ngoài cửa sổ chung cư, cùng ngửi một làn hương, cùng nghe thấy người hàng xóm tập chơi hoài một bản nhạc của Trai-cốp-xki.

      Ngày 5 tháng 10, không khí mát dịu, lá trong công viên dần nhuộm màu vàng rực. Anh và cô dạo qua cùng một con đường nhỏ trong công viên, cùng dẫm lên một lớp lá vàng khô giòn.

      Ngày 15 tháng 10, trời mùa thu vô cùng dịu mát, một quả bóng bay màu vàng trôi ngang song cửa. Họ cùng thơm một đứa trẻ. Cùng nhìn thấy chiếc mũ bông màu xanh của đứa trẻ có gắn đôi tai thỏ dài rất đáng yêu.

      Họ ở gần nhau đến thế, mà sao lại xa nhau vời vợi?

      Ngày 26 tháng 10, gió thổi, lá rụng tơi bời.

      Trong ký ức của anh và cô chỉ còn đọng lại hình ảnh mẩu giấy ướt nhẹp của buổi chiều mưa ấy và số điện thoại nhoè ướt.

      o O o

      Ngày 8 tháng 11, ngày có nắng. Nến cô đơn trên chiếc bánh sinh nhật trong phòng cô in lên tường một cái bóng màu tím chậm rãi đung đưa. Cô nghe thấy bên hàng xóm vẳng tới tiếng vĩ cầm, đang chơi một bản nhạc rất buồn.

      Anh nhớ ra hình như hôm nay là sinh nhật cô. Cây vĩ cầm trên vai anh nức nở khe khẽ. Ngoài cửa sổ là ánh trăng. Không biết giờ em đang ở nơi nào?

      o O o

      Ngày 19 tháng 11, hơi thở mùa đông ngày càng gần.

      Nỗi nhớ ngày càng mơ hồ, dường như tình yêu ấy chưa từng đến trong đời anh?

      Ngày 30 tháng 11, nửa khuya, ánh trăng xanh xao lạnh lẽo soi một góc sân thượng chung cư.

      Họ đều nhận được từ tay cùng một ông bưu tá, tờ thư của bạn thân nơi phương xa.

      o O o

      Ngày 6 tháng 12, trời rét căm căm.

      Họ ở gần nhau đến thế, mà sao lại xa nhau vời vợi?

      Ngày 17 tháng 12, lại một ngày không thấy ánh mặt trời, không thấy trăng, không thấy tinh tú. Thành phố giống một nhà tù khổng lồ không tường bao quanh, làm con người cảm thấy ngạt thở, rời rã...

      Ngày 22 tháng 12, mưa phùn rơi như vĩnh viễn không ngưng nữa. Cô quyết định chia tay thành phố hoang vu này.

      Anh quyết định du lịch đến một thành phố đầy nắng ấm.

      Ngày 23 tháng 12, tuyết bắt đầu rơi, thành phố đã bao nhiêu năm nay không hề có tuyết rơi. Anh, theo thói quen, ra khỏi cửa là rẽ phải.

      Cô, theo thói quen, ra khỏi cửa là lập tức rẽ trái.

      Tuyết rơi lẳng lặng trên phố.

      Ở bến xe bus trên quảng trường trước khu chung cư, anh bất chợt nhìn thấy...

      Ở bến xe bus trên quảng trường trước khu chung cư, cô cũng bất chợt nhìn thấy...

      o O o

      Ngày 24 tháng 12, tuyết rơi dày đặc, chuyến xe bus đi về phía tiếng hát Giáng sinh an lành đang vọng tới. Nhưng hai hành khách ở lại.

      Ngày 31 tháng 12, tuyết ngừng rơi, trời ấm. Trên quảng trường trước toà thị chính, người ta chen chúc trong biển người điên cuồng vui sướng, hò reo đếm theo từng giây đổ ngược của năm cũ cho đến 0 giờ 0 phút 0 giây. Người ta ôm chặt nhau trong giây phút hạnh phúc của một mùa xuân mới.

      Ngày 6 tháng 3, trời hanh nắng, mây lơ đãng trên tầng không. Hai căn phòng cô đơn trên khu chung cư cũ kỹ ở ngoại ô được mở sang nhau, mây bay trên những bức tường hoa.

      Và cuối cùng, mùa xuân rồi cũng sang...


      Nguồn: Internet
      Lần sửa cuối bởi HuongNTB_Bkav; 19/12/09 lúc 01:37 PM
      >> Mời tham dự Cuộc thi Thơ về thành viên Bkav Forum

      Đại tướng anh hùng dễ mấy ai
      Đức độ, anh, uy, trí, dũng, tài
      Thắng hai đế quốc, bách niên thọ
      Hoàn cầu có một, không có hai

    2. Có 11 thành viên cảm ơn bạn HuongNTB_Bkav vì bài viết:
      dangkiena3  (19/12/09), kokono89 (19/12/09), Luckystar_117 (19/12/09), maimeo85 (14/07/10), Meohoang (19/12/09), N.Ngọc Duy Ái  (20/12/09), skyleo (19/12/09), tanbenthuonghai (19/12/09), tinycat (19/12/09), vohuutinh86 (19/12/09), vuongnn_edu (30/04/10)

    3. #2
      Sứ giả thiện chí của Bkav
      Danh vọng Danh vọng
      Avatar của Luckystar_117
      Ngày tham gia
      11/11/09
      Đến từ
      Tương lai
      Bài gửi
      870
      Cảm ơn
      498
      Được cảm ơn 683 lần trong 322 Bài viết
      REP Power
      5

      Mặc định

      Trong này liệt kê bao niêu ngày thế mà chẳng thấy ngày sinh nhật của mình đâu. hjx !sr vì đã spam bài viết hay thế này !

      Trích dẫn Nguyên văn bởi CuiMia Xem bài viết
      VN thua chung kết SeaGame vừa rồi
      VN thua thì liên quan gì tới topic này. MOD mà nhìn thấy kiểu gì cũng xóa bài.
      Lần sửa cuối bởi Luckystar_117; 19/12/09 lúc 02:58 PM Lý do: **** Tự động ghép bài ****

    4. #3
      B------
      Danh vọng
      Avatar của hungnq
      Ngày tham gia
      07/10/09
      Bài gửi
      9
      Cảm ơn
      0
      Được cảm ơn 2 lần trong 1 Bài viết
      REP Power
      0

      Mặc định

      hiX! cảm động quá! em khóc rồi nè!

    5. #4
      Bk-----
      Danh vọng
      Avatar của CuiMia
      Ngày tham gia
      05/12/09
      Bài gửi
      34
      Cảm ơn
      7
      Được cảm ơn 24 lần trong 14 Bài viết
      REP Power
      4

      Mặc định

      Phải nói rõ lại.
      Câu chuyện đi sâu vào lòng mình là trận thua Chung kết SeaGame vừa rồi.
      Cái cảm giác trước trận, trong trận, sau trận.

      1 giai đoạn mà sẽ nhớ tới tận già.

      Dư luận trong nước, cảm giác của chính mình... Nó thật sự khó quên

      @Liệu còn bị del nữa không đây
      [B]Củi [/B]+ [B]Mía[/B]

    6. #5
      Sứ giả thiện chí của Bkav
      Danh vọng
      Avatar của kokono89
      Ngày tham gia
      02/10/09
      Đến từ
      Quảng Nam
      Tuổi
      24
      Bài gửi
      171
      Cảm ơn
      182
      Được cảm ơn 221 lần trong 67 Bài viết
      REP Power
      4

      Mặc định

      Con đường đến với tình yêu càng dài và nhiều chông gai thì đó sẽ là một tình yêu thật đẹp&vĩnh cửu!!!
      Một đêm đông lạnh buốc,căn phòng vắng lặng và tâm hồn đang mơ...! "Cơn gió lạ-Phuơng Linh":
      http://www14.nhac.vui.vn/Music/#Play,93708
      Lần sửa cuối bởi kokono89; 19/12/09 lúc 09:02 PM
      Code:
      Xin nhớ 3 “T":
      Tôn trọng chính bạn,
      Tôn trọng những người khác,
      Trách nhiệm về các hành vi của bạn.[/U]
      http://docs.google.com/present/view?...p5r_22c2x222gw

    7. #6
      Moderator
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Avatar của N.Ngọc Duy Ái
      Ngày tham gia
      23/10/09
      Đến từ
      Bạc Liêu
      Tuổi
      29
      Bài gửi
      7.600
      Cảm ơn
      34.736
      Được cảm ơn 20.419 lần trong 5.936 Bài viết
      REP Power
      61

      Mặc định Chờ em gác máy...

      Thấy mod HuongNTB_Bkav lập topic này để chia sẻ những câu chuyện đi vào lòng người, mình cũng có được một câu chuyện (nguồn : Internet), đã copy vào blog của mình, nhưng vẫn muốn post sang đây để chia sẻ.

      CHỜ EM GÁC MÁY...

      Ngày ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu nhau thắm thiết. Mỗi lần gọi điện thoại, hai người chuyện trò tưởng chừng không bao giờ dứt. Cuối cuộc gọi, luôn là cô gái gác máy trước, sau khi đã cố nấn ná, không muốn nói lời tạm biệt, chàng trai lại từ từ cảm nhận hơi ấm còn vương lại của giọng nói trong không trung, và một nỗi buồn man mác, vấn vương, lưu luyến.

      Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh chóng có người yêu mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất mãn nguyện, và cũng rất đắc ý. Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu một điều gì đó, sự bất an đó khiến cho cô thấy như có một sự mất mát mơ hồ. Là điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa. Chỉ là khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa kịp nói xong một nửa câu "Hẹn gặp lại", thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng "cạch" cúp máy. Mỗi lúc như vậy, cô luôn thấy cái âm thanh chói tai đó như đóng băng lại trong không trung, rồi xuyên vào trong màng nhĩ. Cô cảm thấy dường như người bạn trai mới giống như một cánh diều đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không thể níu giữ được sợi dây vô vọng đó.

      Rồi cũng đến một ngày, hai người cãi nhau. Anh chàng đó chán nản, quay người bỏ đi. Cô gái không khóc, mà cảm thấy như là được giải thoát.

      Một hôm, cô gái chợt nhớ đến người yêu đầu tiên, bỗng thấy bùi ngùi: Chàng "ngốc" đợi nghe cô nói xong câu "Tạm biệt". Cảm xúc đó khiến cô nhấc máy. Giọng của chàng trai vẫn chân chất, bình thản như xưa. Cô gái thì chẳng thốt lên lời, luống cuống nói "Tạm biệt"

      Lần này cô không gác máy, một xúc cảm khó gọi thành tên khiến cô im lặng lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia.
      Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của chàng trai, "Sao em không cúp máy?" Tiếng của cô gái như khản lại, " Tại sao lại muốn em cúp máy trước?". "Quen rồi". Chàng trai bình tĩnh nói, "Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm".

      "Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy nuối tiếc, như vừa để tuột mất một điều gì." Cô gái hơi run run giọng. "Vì vậy, anh thà nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ." Cô gái không kìm nổi mình, bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm cả vùng kí ức tình yêu thuở nào. Cuối cùng, cô cũng hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô mong đợi.

      Hoá ra, tình yêu đôi khi thật giản đơn, chỉ một chút đợi chờ, đã có thể nói lên tất cả.

      ------------

      Hu hu... câu chuyện cảm động quá. Mình đọc câu chuyện này mà liên tưởng đến hoàn cảnh của mình. Hix..
      Lần sửa cuối bởi N.Ngọc Duy Ái; 20/12/09 lúc 12:00 PM Lý do: Mô tả cảm xúc
      Huynh đệ như thủ túc
      Vợ chồng như ống thụt

    8. Có 7 thành viên cảm ơn bạn N.Ngọc Duy Ái vì bài viết:
      hoatdong (28/04/10), HuongNTB_Bkav  (27/04/10), Lãng khách  (30/04/10), Nguyen Trong Nguyen (20/12/09), Tuan_Anh04127 (14/07/10), vohuutinh86 (30/04/10), vuongnn_edu (30/04/10)

    9. #7
      Sứ giả thiện chí của Bkav
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Avatar của caothuv
      Ngày tham gia
      23/10/09
      Đến từ
      Ninh Bình
      Bài gửi
      948
      Cảm ơn
      922
      Được cảm ơn 736 lần trong 345 Bài viết
      REP Power
      5

      Mặc định

      Quá hay, cảm ơn bạn nhé!

    10. #8
      Moderator
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Avatar của N.Ngọc Duy Ái
      Ngày tham gia
      23/10/09
      Đến từ
      Bạc Liêu
      Tuổi
      29
      Bài gửi
      7.600
      Cảm ơn
      34.736
      Được cảm ơn 20.419 lần trong 5.936 Bài viết
      REP Power
      61

      Mặc định

      CHUYỆN TÌNH ỐC BIỂN

      Ngày xưa có một con ốc biển sống trong lòng đại dương. Đại duơng yêu ốc biển nhiều lắm, ngày ngày ôm ốc biển trong lòng và thì thầm những bản tình ca.

      Nhưng ốc biển lại đem lòng yêu cánh chim trời trên cao, hàng ngày nhìn lên bầu trời trong xanh và ước được rời xa mặt biển thanh bình để lên với bờ cát trắng, ốc biển mơ về một miền đất có nắng, có gió, được cùng cánh chim kia bay tới những chân trời.

      Đại dương rất buồn khi biết điều đó, nhưng càng buồn hơn khi thấy ốc biển ngày đem khắc khoải theo cánh chim trời... Yêu tức là nhìn thấy người mình yêu được hạnh phúc-Đại dương nghĩ thế, vì vậy một hôm, đại dương quyết định giúp ốc biển đến với bờ cát trắng. Lần cuối cùng, địa dương lại hát cho ốc biển nghe bản tình ca của biển. Một con sóng bạc đầu đã đưa ốc biển tới nơi nó mơ ước được đến. Quá vui mừng,ốc biển chẳng buồn nghe những bản tình ca của biển ngày đêm sóng hát.

      Nằm trên bờ cát trắng, có nắng, có gió như trong mơ, nhưng ốc biển lăn mãi mà cánh chim trời vẫn biệt tăm,nó đã lăn quá xa tầm với của những con sóng bạc đầu. Nằm một mình trên bờ cát,ốc biển bật khóc,giờ nó mới thấy tiếc những gì mình đánh mất... Ngoài xa biển vẫn hát những bản tình ca mong một ngày ốc biển trở về...

      Từ đó trở đi, con người thường nhặt những con ốc biển trên bờ cát áp vào tai nghe thấy tiếng sóng biển. Bởi người ta nói rằng: những gì ốc biển nghe được cuối cùng đã mãi lưu giữ trong nó,và đó là những lời đại dương vẫn hát cho đến bây giờ...

      Nguồn: http://forum.hiv.com.vn/default.aspx?g=posts&t=9962
      Huynh đệ như thủ túc
      Vợ chồng như ống thụt

    11. Có 5 thành viên cảm ơn bạn N.Ngọc Duy Ái vì bài viết:
      catbuivtu (27/04/10), HuongNTB_Bkav  (27/04/10), vohuutinh86 (30/04/10), vuongnn_edu (30/04/10), xi_trum14 (27/04/10)

    12. #9
      Sứ giả thiện chí của Bkav
      Danh vọng Danh vọng
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Avatar của vohuutinh86
      Ngày tham gia
      06/10/09
      Đến từ
      Nơi con tim mồ côi
      Tuổi
      27
      Bài gửi
      2.593
      Cảm ơn
      8.554
      Được cảm ơn 5.879 lần trong 1.643 Bài viết
      REP Power
      26

      Mặc định

      HÃY ĐỂ ANH YÊU EM
      Tiền là tiền còn TY thì thiêng liêng.Trong sự tìm kiếm giàu có vật chất,chúng ta hãy dành thời gian để tìm khoảnh khắc bên những người yêu thương.Bởi biết đâu một ngày nào đó,tất cả chỉ còn là hoài niệm.

      Ngày xưa có một chàng trai yêu tha thiết một người con gái.Chàng trai lãng mạn gấp 1000 con hac giấy làm quà tặng người yêu.Lúc ấy, anh chỉ là 1 nhân viên quèn,tương lai không quá sáng sủa,nhưng anh và cô gái ấy,họ đã rất hạnh phúc.Cho tới một ngày...

      Người con gái nói với anh rằng cô sẽ đi Paris.Không bao giờ trở lại.Cô còn nói không thể tưởng tượng được một tương lai nào cho cả hai người.Vì vậy hãy đường ai nấy đi,ngay lúc này....trái tim tan nát.Anh đồng ý.
      Khi đã lấy lại được tự tin,anh làm việc hăng saI ngày đêm,không quản mệt nhọc cả thể xác lẫn tinh thần chỉ làm 1 điều gì đó cho bản thân.Cuối cùng với những nổ lực phi thường và sự giúp đỡ của bạn bè,anh thành lập được công ty cua riêng mình.

      "Tôi phải thành công trong cuộc sống"- Anh luôn tự nói với bản thân- "Và sẽ không bao giờ thất bại trừ phi không còn cố gắng"
      Một ngày mưa khi đang lái xe,anh nhìn thấy đôi vợ chồng già đi dưới mưa cùng chia sẽ với nhau một chiếc ô mà vẫn ước sũng.Chẳng mất nhiều thời gian để anh nhận đó là bố mẹ bạn gái cũ của mình.
      Trái tim khao khát trả thù mách bảo anh lái xe chầm chậm bên cạnh đôi vợ chồng để họ nhìn thấy mình trong chiếc ô tô mui kín sang trọng của mình.Anh muốn họ thấy anh không còn như trước nữa,anh đã có công ty riêng,ô tô riêng,nhà riêng...Anh đã thành đạt.

      Trước khi anh có thể nhận ra,đôi vợ chồng già đang bước tới một nghĩa trang.Anh bước ra khỏi xe và đi theo họ...Và anh nhìn thấy người bạn gái cũ của mình,một tấm hình cô đang mĩm cười ngọt ngào như đã từng cười với anh,từ trên tấm bia mộ.

      Bố mẹ cô nhìn anh.Anh bước tới và hỏi họ tại sao xảy ra chuyện này.Họ giải thích rằng cô chẳng tới Pháp làm gì cả.Cô bị ốm nặng vì ung thư.Trong trái tim,cô đã tin rằng một ngày nào đó anh sẽ thành đạt,nhưng cô không muốn bệnh tật của cô làm cản trở anh...Vì vậy cô chọn cách chia tay.

      Cô đã muốn bố mẹ đặt những con hạc giấy bên cạnh cô,bởi nếu 1 ngày số phận mang anh về,cô muốn anh có thể lấy 1 vài con hạc giấy.Anh khóc...

      Cách tồi tệ nhất để nhớ1 ai đó là ngồi ngay bên cạnh họ nhưng biết rằng bạn không thể nào có được họ và sẽ không bao giờ nhìn thấy họ nữa.
      o0o Khi tôi chết hãy chôn tôi nơi nào có Internet o0o

    13. Thành viên đã cảm ơn vohuutinh86 vì bài viết:
      vuongnn_edu (30/04/10)

    14. #10
      Bkav P--
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Avatar của vuongnn_edu
      Ngày tham gia
      05/02/10
      Đến từ
      Vinh City, Nghệ An
      Bài gửi
      361
      Cảm ơn
      426
      Được cảm ơn 766 lần trong 228 Bài viết
      REP Power
      4

      Mặc định

      Tôi đã đọc mấy câu chuyện mà các bạn đã post lên và thấy nội dung giống như trong phim Hàn Quốc, lúc đầu thì hiểu nhầm, có nhiều trắc trở rồi cuối cùng lại đến với nhau. Những câu chuyện trên cũng giống như các câu chuyện trong Tự lực văn đoàn(nhóm tác giả chuyên viết tiểu thuyết tình cảm lãng mạn vào những năm 1940). Nó không giống với thực tế trong cuộc sống, nó như là một giấc mơ của những người mong muốn một cuộc sống bình yên, không có lo âu. Cũng giống như " giấc mộng Nam Kha", khi tỉnh dậy thì thấy vẫn không có gì thay đổi. Cuộc sống là phải đối mặt với mọi khó khăn, không được chùn bước. Hãy tỉnh dậy với thực tế đi thôi, hãy thôi mơ mộng và bước từ trên mây xuống mặt đất ngay.

    15. #11
      Moderator
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng Danh vọng
      Avatar của N.Ngọc Duy Ái
      Ngày tham gia
      23/10/09
      Đến từ
      Bạc Liêu
      Tuổi
      29
      Bài gửi
      7.600
      Cảm ơn
      34.736
      Được cảm ơn 20.419 lần trong 5.936 Bài viết
      REP Power
      61

      Mặc định Đoạn đường vắng có hai bóng cây

      Treo cái topic này của mod Hương cho mọi người đọc chơi nha:


      Đoạn đường vắng có hai bóng cây

      TT- – TTCT - Trên đường tôi tới cơ quan mỗi ngày có đoạn đường khá thoáng, giữa khoảng đó có hai cây cổ thụ hai bên đường tỏa bóng mát sum suê. Dưới gốc cây bên này là một phụ nữ tuổi chắc đã qua trung niên, mắt mù lòa, dáng người chậm chạp.

      Hôm nào tôi cũng thấy bà bày bán một chồng bánh đa, bên cạnh là một cái mẹt nan đựng các con thú rơm, búp bê bện bằng cỏ và giấy vụn cắt ra thật khéo. Thấy cảnh này, tôi không khỏi thầm nghĩ: khi mà đồ chơi ngoại tràn ngập thị trường với đầy rôbô, siêu nhân, khủng long bạo chúa chạy pin... thì những đồ chơi do bà bày bán thật ngô nghê và tức cười.

      Ở phía đối diện, bên kia đường là một người đàn ông cũng trạc tuổi bà, bị cụt một bàn tay, một chân bị cụt đến gần đầu gối. Ông cũng dựa vào bóng cây để làm nơi sửa xe máy, vá xe đạp, chủ yếu bơm xe. Nhìn người đàn ông vất vả với cái bơm cây, tôi vẫn hay tự hỏi sao lại có những kiểu làm ăn cọc cạch thế nhỉ - đường thì vắng mà bán bánh đa và vá xe thì sao mà sống nổi, chưa kể còn tật nguyền...

      Nhưng lạ thay, trái với những suy nghĩ của tôi, chồng bánh đa cao của bà trưa về đã cạn, còn các con thú rơm đến chiều tối là hết. Ông sửa xe thì lúc nào cũng lai rai có khách bơm vá. Có cả những chiếc xe máy dừng lại sửa chữa, người chủ xe cũng tham gia sửa cùng ông, vừa làm vừa cười nói rôm rả, thân thiện.

      Một lần nọ chiếc xe tôi vừa xịt hơi lại tắt máy, phải vào chỗ ông để sửa. Vừa làm ông vừa kể chuyện, mới biết hoàn cảnh của ông thật gieo neo: ông là bộ đội lái xe Trường Sơn năm xưa bị thương nặng trong một lần xe vượt qua trọng điểm lửa. Một cô gái trong đại đội thanh niên xung phong đã băng bó và hát cho ông nghe những bài dân ca để ông giảm bớt cơn đau.

      Ông được chuyển ra Bắc điều trị, và phải mất 16 năm tìm kiếm mới gặp lại cô gái năm nào (người sau đó cũng bị thương nặng và phải nằm trại điều dưỡng gần chục năm trời nên địa chỉ thất lạc). Họ kết hôn, hai đứa con vẫn còn đang tuổi ăn học thì bà bị bạo bệnh và nằm liệt giường bảy năm nay. Tất cả cuộc sống của gia đình ông đều trông vào cái bơm cây và những miếng vá ruột xe, phụ thêm vào đồng lương hưu, lương chế độ của hai vợ chồng, quá ít ỏi so với nếp sống thị thành.

      Thế nhưng ông nói: “Gia đình tôi tuy vậy vẫn tạm được, chứ còn cô Chiêm kia - ông vừa nói vừa chỉ tay sang bà bán bánh đa - còn khổ hơn tôi nhiều. Cô ấy cùng đại đội với vợ tôi. Hết chiến tranh lấy chồng công binh Trường Sơn là thương binh nặng, lại bị nhiễm chất độc da cam, đẻ đứa nào chết đứa ấy, đứa sống sót thì năm nay đã 17 tuổi mà chỉ bằng đứa lên bảy không nói năng gì được, ăn phải bón. Anh ấy cũng vừa mất được hai năm nay, cô ấy bị mù từ sau lần sinh đứa cuối này, di chứng của những lần sập hầm, bom ép”.

      Qua câu chuyện ông kể, tôi mới rõ thêm dưới hai bóng cây bên đường là hai cuộc đời gian khổ đi qua chiến tranh, đang cố vươn lên sống lương thiện bằng chính sức lao động của mình.

      Một thời gian sau cũng trên con đường đó, hai ông bà có hai “hàng xóm” mới. Kề sát bà bán bánh đa là một quán che dù của một thanh niên ăn mặc bảnh bao, miệng lúc nào cũng huýt sáo vui vẻ. Anh ta không chỉ bán bánh đa mà còn bán thêm cả bánh phồng tôm, dưới đất bày la liệt hàng đồ chơi điện tử Trung Quốc, thỉnh thoảng còn bật lên chí chóe thật vui tai. Còn “hàng xóm” của ông già cũng là một thanh niên mở tiệm sửa xe với bình bơm máy nén, kèm thêm một bảng kẻ chữ ngay ngắn “Sửa xe đạp, xe máy”.

      Nhìn những hàng chữ đập vào mắt, tôi không khỏi có những căm giận dẫu biết là vô lý, tự hỏi rồi hai con người kia sẽ sống ra sao?

      Vào dịp đó tôi phải đi công tác xa lâu ngày, mỗi lần nghĩ đến con đường vắng có hai bóng cây lòng tôi lại chạnh buồn.

      Nay vừa trở về sau chuyến công tác, hàn huyên cùng gia đình xong tôi vội lấy xe đi đến chỗ đoạn đường vắng. Kỳ lạ chưa, con đường vắng với hai bóng cây trở lại như xưa: lại vẫn chồng bánh đa cao, những con thú rơm, còn bên kia là ông sửa xe vẫn đang vất vả bên cái bơm cây. Hai quán sửa xe và bán hàng ì xèo rôm rả của hai thanh niên đã biến đâu mất như có phép mầu.

      Nhật ký thân mến, hai con người bé nhỏ vẫn trụ lại được trong cuộc mưu sinh khiến tôi tin trong cuộc đời này lòng tốt và người tốt vẫn còn rất nhiều, lòng nhân ái và sự tự trọng chỉ bị mất đi ở một số rất ít người...

      NGUYỄN QUỐC THÀNH (Vũng Tàu)


      http://vn.news.yahoo.com/tto/2010071...y-549f1f0.html
      Huynh đệ như thủ túc
      Vợ chồng như ống thụt

    Quyền viết bài

    • Bạn không thể gửi chủ đề mới
    • Bạn không thể gửi trả lời
    • Bạn không thể gửi file đính kèm
    • Bạn không thể sửa bài viết của mình