rồi tình yêu ấy đến êm êm...
như lá ngừng rơi gió đứng im
như thể mùa thu bừng tỉnh mộng
nghe cơn gió thoảng thật êm đềm !
rồi mùa thu đến lá xôn xao.....
anh đứng nhìn em để ước ao !
ví thể thời gian xoay trở lại
bên nhau hạnh phúc biết dường bao !
rồi mùa thu ấy cũng qua mau
đông lại về đây để đón chào
xuân đã qua rồi và biến mất
mùa hè thôi nhé cũng ly tao ...!
ôi ! với thời gian nhanh biết bao !
rất nhanh như thể giấc chiêm bao
nỗi buồn muôn thuở ngàn năm ấy
đau đớn ai ơi !-lệ ngấn trào....!!!
anh sợ thời gian..sợ thời gian...
tuổi xuân qua mất đến thu tàn
chỉ một thời thôi là mất hết
chợt nhìn hoa úa khóc đông sang..!
anh sợ trời ơi.!-sợ trời ơi !
kiếp người ngắn ngủi quá đi thôi !
thoáng qua như bóng câu qua cửa
tất cả sau cùng cũng hết thôi....!
thôi thế thì thôi...thế thế thôi !
buồn hoài cũng thế đấy ai ơi !
với tôi tất cả không vô nghĩa
rút ra kinh nghiệm ở trong đời...!
hãy gắng mà vui và để sống
bởi đời đáng sống biết bao nhiêu
hãy vui sống với đời đau khổ
hãy sống trong đời sống để yêu !
rồi tình yêu ấy đến êm êm
em nhớ đem theo một trái tim
một trái tim tình luôn bốc cháy
một dòng suối mát chảy qua tim ....!
từ đây đời sẽ có em yêu...
để đắm say nhau những buổi chiều
quên hết thời gian sao mặc kệ
không gian lặng lẽ để mình yêu....!
lòng lặng thầm mơ với một nàng
để yêu để sống để mơ màng
để quên tất cả thời gian cũ
như làn gió thoảng cuốn bay ngang....
thôi nhé từ nay đã biệt ly
những mùa xuân củ đả ra đi
dù thu lạnh lắm nhưng mà đẹp
đông nếu có qua chẳng bận gì !
rồi nay mình đã có em yêu
luôn nhớ nhung em một bóng kiều
hãy sống em ơi!-đời đáng sống
như mây cùng gió gió hiu hiu..!







, còn mình thì sao tình yêu mãi chưa đến
