No announcement yet.

Thao thức...

  • Lọc
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts



  • Day Dứt (2)

    Thắm thoát thời gian mấy chục năm
    Vầng trăng nửa khuyết tự bao lần
    Đêm đêm gió rít như than thở
    Kẻ ở, người đi, cảnh dở dang!

    Anh đến làm chi để nhớ thương
    Nụ hôn trao tặng giữa đêm trường
    Khiến em nhớ mãi, hồn đau đáu
    Xa vắng anh rồi, lệ với sương

    Tháng năm vời vợi dõi trông hoài
    Thăm thẳm mịt mờ cuối nẻo mây
    Trên má dấu yêu còn đọng mãi
    Để lòng lưu luyến bóng hình ai

    Sao chẳng tìm em? Vậy hỡi anh!
    Một lần rồi lẩn khuất vầng xanh
    Cho tim buồn bã, mang vương vấn
    Khắc khoải, âu sầu, giọt nhỏ canh!...

    Thuở ấy em ơi! Đổi mới đời
    Khiến tình hé nhụy chợt chơi vơi
    Niềm thương, nỗi nhớ em ôm ấp
    Lặn lội tìm anh để tỏ lời…

    Đôi mình lặng lẽ nén hờn đau
    Anh trở về quê, để lại sầu
    Lận đận, thăng trầm trên biển sóng
    Tan dần, phai nhạt, mất tình sâu…

    Hà ơi! Năm tháng dưới hoàng hôn
    Day dứt lòng anh ghịt níu hồn
    Sao nỡ đoạn đành không trở lại
    Trọn đời vĩnh biệt cánh hoa thơm!


    Kỷ niệm ngày xưa!

    Nguyễn Thành Sáng

    Comment




    • Nỗi Niềm Dưới Đêm Đơn

      Cảm thấy trong lòng như xót đau
      Tình thơ, ý sống có làm sao?
      Mà nay bảng lảng chiều thu nhạt
      Lất phất đong đưa lá xạc xào!

      Thủ thỉ tim tình ngân sóng nhịp
      Biến thành hiu hắt lá me bay
      Vắng nhau thoáng chốc nghe nhung nhớ
      Sao lại giờ đây héo guộc gầy

      Đêm đen thao thức nỗi chơi vơi
      Khuất bóng chơ vơ lạc mối rồi
      Tiếng ái, lời trao như thiết thạch
      Hay cơn gió thoảng lướt vầng trôi

      Đìu hiu, quạnh quẽ cuốn sầu lơ
      Vọng nhớ dòng sông, chuỗi đợi chờ
      Chỉ nhặt khô khan cành lá đổ
      Nào đâu ý nhạc với tình mơ!

      Vì sao tôi lại thấy yêu thương
      Xa vắng mang buồn, quyện vấn vương
      Mỗi độ thời gian qua lặng lẽ
      Nặng niềm lưu luyến ngóng ngàn phương

      Chợt thấy cô đơn quấn lạnh lùng
      Bóng mờ bao phủ ánh hoàng hôn
      Từng màn mây xám bay lờ lững
      Án ánh trăng thanh, xéo mộng hồn

      Phải chăng khắc đậm bóng hình ai
      Để nặng tâm tư, vướng bận hoài
      Thôi hãy thu mình về gió lặng
      Cho đừng nhánh động với rung cây!

      Nguyễn Thành Sáng

      Comment





      • Đôi Mắt Và Niềm Ray Rứt

        Đôi mắt ửng sầu, thả giọt rơi
        Đăm đăm nhìn thẳng hướng vào tôi
        Giống như căm hận hay hờn trách
        Kẻ khảy đàn ngân một sớm…Rồi!

        Ngoảnh mặt âm thầm thẳng bước chân
        Trọn đời khuất bóng tận xa xăm
        Cho hoài lặng lẽ theo ngày tháng
        Thương nhớ bầm gan, tím ruột nàng

        Nầy dáng oai hùng dong dỏng cao
        Kia hai lóng lánh tợ vì sao
        Nọ cười thân thiện gieo ngàn cảm
        Đó nhẹ từng câu mật ngọt ngào…

        Đã khiến lòng ai nỗi vấn vương
        Đến khi người ấy vó buông cương
        Chân trời mờ mịt nào quay gót
        Bỏ lại thời gian khúc nhạc buồn!…

        Phải vậy không em? Phải vậy không?
        Mà như tiềm ẩn giữa bên trong
        Sắc thu sậm tím màu nhân ảnh
        Giây phút tìm quên rải xuống dòng…

        Em ơi! kẻ ấy chính là tôi
        Một thuở năm xưa dưới ánh trời
        Nửa bướm, nửa người bay lởn vởn
        Vườn xanh, suối biếc…Để phai phôi

        Cảnh đời cát bụi với phong ba
        Canh cánh niềm đau bởi nguyệt tà
        Khắc khoải, võ vàng không thể chịu
        Vô tình ghé bến… Đậu rồi xa!...

        1/11/2017
        Nguyễn Thành Sáng

        Comment





        • Có Phải

          Có phải thuyền tôi trật bến không?
          Mà ai cá tính giống như ngông
          Chẳng dòng êm ả ngàn mong đợi
          Chẳng biết mở ra sợi thắt vòng!

          Nhiều năm khắc khoải nẻo cô đơn
          Giá lạnh con tim, buộc mối hờn
          Tri kỷ, tâm giao, bầu diệu vợi
          Mơ màng vọng tưởng dưới hoàng hôn

          Những ngỡ đường xa có bạn lòng
          Trăng thơ ý sống quyện hồn chung
          Quên mình, nghĩ đến người thân ái
          Sợ khổ, sợ buồn, sợ héo hon

          Cởi mở sự tình, không để rút
          Cho niềm thông thoáng, mát thanh trong
          Người thương sao vậy? cho em biết!
          Chớ để dây dưa, ẩn ức lòng.!

          Thế mà lặng lẽ vẫn âm thầm
          Không nói, không màng, chỉ lặng thinh
          Dấu vết kệ đi, thôi bận bịu
          Thu hình, bỏ mặc đó rung rinh

          Có khi ngược lại kéo mây hờn
          Để ám thêm dầy phủ tối hơn
          Khuất chốn xa xôi nhìn vọng lại
          Sắc màu bức bối dậy từng cơn...

          Thôi rồi! Ước vọng thuở hôm nào
          Đưa mảnh trăng vàng vượt vút cao
          Giờ đẩy tan trôi về chốn lạ
          Cho buồn, gió nhẹ thổi lao xao!

          Nguyễn Thành Sáng

          Comment

          Mời bạn bấm like để theo dõi Bkav forum trên Facebook
          X