No announcement yet.

Thao thức...

  • Lọc
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts



  • Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (18)

    CHỈ MỘT

    Một lời an dạ ấm lòng
    Một câu mà mãi ngóng trông đợi chờ
    Có mình ta bớt bơ vơ
    Bên ta mình chẳng hững hờ ai ơi

    Một lần ao ước thảnh thơi
    Một đời khao khát tình đời mênh mông.

    Thi Hoàng

    EM ƠI

    Thuyền quyên ở bến trông thuyền
    Lan man thấy nhớ con thuyền xa xăm
    Từng đêm thao thức dưới trăng
    Vầng soi bóng nước, lâng lâng nỗi niềm!

    Ai xa hiểu thấu niềm riêng?
    Tơ lòng vương vấn một miền xa xôi
    Buồn buồn nhìn chiếc lá rơi
    Rũ hồn theo gió, ngàn khơi trập trùng!...

    Em ơi! anh cảm, anh rung
    Dòng thơ bạn ngọc, tận cùng xa xôi
    Lòng anh như thấy tả tơi
    Biết bao xao xuyến những lời thơ em!

    Đừng trông! đừng đợi! đừng mềm!
    Hồn theo anh sống đêm đêm thơ tình
    Xa xôi, bóng vắng một mình
    Em ơi! cứ nghĩ "có mình" bên em!

    Kiếp nầy ta nguyện kết duyên
    Ngàn năm trở lại tình duyên thơ tình
    đừng buồn em nhé hỡi mình!

    Nguyễn Thành Sáng

    Comment




    • Gom Góp Nỗi Niềm

      Lặng ngồi gom góp những dòng mơ
      Bao thuở hồn thương dõi đợi chờ
      Nước chảy, sông dài, xa bốn cõi
      Trăng lòng vạn thắm, kết thành thơ!

      Thêm nhớ, thêm thương, với mặn mòi
      Bạn lòng thắm thiết dưới trăng soi
      Tâm giao, tri kỷ, cùng chung mộng
      Thệ hải minh sơn đến trọn đời

      Nỗi niềm em đọng ở từng lời
      Khe khẻ, nhẹ nhàng một tiếng ơi
      Vương vấn gởi vào câu vọng nhớ
      Ngân nga đọc lại, cảm “hồn tôi”

      Để thấy luyến lưu trải ngập tràn
      Thênh thang sắc tỏa, ảnh trăng vàng
      Trăm năm dâu bể vòng nhân thế
      Mãi đượm từ đây tận ngút ngàn!

      Em ơi! Anh uống giọt lòng em
      Ấm áp vô cùng, cả trái tim
      Xao xuyến, lâng lâng từng phút một
      Nâng dần bay bổng cánh hồn chim

      Rồi thấy chạnh lòng, thấy quá thương
      Em ôm sương lạnh dưới canh trường
      Thu sầu lặng lẽ qua ngày tháng
      Khắc khoải tâm hồn, dạ héo hon…

      Da diết, âm thầm kết lại tơ
      Gom từ thao thức mảnh trăng trơ
      Em đan, em gói niềm trăn trở
      Chuyển đến phương trời khúc nhạc thơ
      Tình ta trải thắm tự bây giờ!...

      Nguyễn Thành Sáng

      Comment




      • Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (19)

        TIM ƠI ĐỪNG CHÁY

        Tim ơi đừng "cháy" để ai buồn
        Hai tiếng "Ừ thôi" đã trót buông
        Lặng lẽ thu về và giấu kĩ
        Hãy lau nước mắt đừng cho tuôn

        Vô tình nên nói chữ "ừ thôi"
        Người đã buồn lòng nghe tả tơi
        Trăn trở dứt day và giận dỗi
        Tính cho chuyện cũ sẽ bay hơi

        Nỗi nhớ miên man đến ngẩn ngơ
        Thôi đành mượn bút viết thành thơ
        Giả bộ "Ừ thôi" nhưng thật nản
        Đợi hoài đằng ấy có buông tơ

        Cám ơn người đã đến cùng em
        Chia sẻ cho nhau vợi nỗi niềm
        Mỗi tối ân cần cùng xướng hoạ
        Ngắm hoa thưởng nguyệt ở bên thềm

        Ta đến bằng thơ đến với thơ
        Làm quen thấu hiểu tự bao giờ
        Quê hương bản quán chưa cần biết
        Ấy thế mà sao lại mộng mơ

        Xin đừng có "cháy" nhé tim ơi
        Trọn vẹn bên nhau suốt cuộc đời
        Đò dọc bến ngang thuyền vững lái
        Để tình thơ mãi mãi xanh tươi.

        Thi Hoàng

        NGỦ NGON ĐI EM

        Đêm qua chuyển gió, xuất hồn ra
        Lên tận tầng mây, vó ngựa xa
        Rả rích bên tai tình réo gọi
        Nỗi niềm xúc cảm tận lòng ta!

        Tình đã ngàn năm! Thuở biệt ly!
        Từng làm tan nát mảnh hồn thi
        Giờ đây gặp lại người thương mộng
        Vạn ánh sao sương, nhịp sóng rì!

        Ôi thương! Thương quá! Người thương ạ!
        Duyên dáng làm sao với mặn mà
        Gửi gấm tình ai nơi khoé mắt
        Những lời thỏ thẻ điệp ngân nga!

        Lòng nghe cảm xúc nỗi lê thê
        Tình cũ xa xăm đã trở về?
        Hay lúc ta đây đang ảo mộng?
        Hồn đi tìm lại một lời thề!

        Bàn tay bạn ngọc mang trìu mến
        Ấm áp lòng ta khúc nhạc êm
        Mịn mịn, mềm mềm đôi cánh ngọc
        Nhẹ nhàng xao xuyến giữa canh đêm!

        Mắt em trong suốt tình thiên kỷ
        Lóng lánh dòng châu ở khoé mi
        Em khóc! Hồn em trào sống lại?
        Niềm thương, nỗi nhớ thuở chia ly?

        Anh đã về rồi, em hãy vui!
        Kiếp nầy mãi mãi chẳng phai phôi
        Xé mây kéo lấy ra thành lửa
        Sưởi ấm tình ta trọn cả đời!...

        Thôi! Giờ anh phải vòng quay lại
        Tạm biệt, hôn em, hẹn tối mai
        Khi gió rít bên khung cửa sổ
        Là hồn anh đã trở về đây!
        Giờ ngủ đi em! Giấc mộng say!

        Nguyễn Thành Sáng

        Comment




        • Gửi Tấc Lòng Anh

          Mình ơi! Thời tiết mấy hôm rày
          Hạ thấp chỉ còn năm sáu độ
          Chốn ấy ngập tràn cơn giá rét
          Vật, người, cây cỏ buốt tê cơ!

          Có khó chịu nhiều không hỡi em?
          Phải trùm, co rúm, quấn chăn êm
          Cô đơn, lạnh lẽo càng thêm lạnh
          Sương trắng lại càng cảnh trắng đêm!

          Bị bệnh, ho nhiều, thêm cổ đau
          Xa xa đồng vọng khúc tiêu sầu
          Tim buồn đóng trọn băng và tuyết
          Buộc rét thả thuyền, đẩy sóng chao

          Lệ thắm năm nào sớm cạn khô
          Vầng trăng lai láng đã trăng trơ
          Bởi ngàn khắc khoải quay vòng mãi
          Nay biến tượng rồi, chỉ chút mơ!

          An ủi cuộc đời có thế thôi
          Tìm trong ảo ảnh một vành môi
          Hôn em say đắm, và say đắm
          Chẳng bận lòng gì ánh nhạt vơi…

          Lững thững mây trôi dưới ráng chiều
          Nhẹ nhàng chầm chậm cánh đìu hiu
          Nghe sao thương quá người thương ạ
          Muốn gửi phương ngàn một tiếng yêu

          Ủi an héo hắt sắc thu vàng
          U ám, nhạt mờ phủ bóng trăng
          Vò võ, lặng lờ, bên suối quạnh
          Non thề, biển hẹn của lòng anh

          Mong từ xa thẳm kéo vầng thanh!...

          Nguyễn Thành Sáng

          Comment





          • Để Mà…Buồn Thôi!

            Trời đêm nay trăng soi vằng vặc
            Hãy cùng ta dạo mát đi nàng
            Để nghe gió thổi nhẹ nhàng
            Du dương réo rắt mộng vàng ái ân…

            Cho giây phút mơ màng yêu dấu
            Quên nỗi niềm đau đáu sầu thương
            Chỉ còn tràn ngập làn hương
            Phả loang lai láng, canh trường ngất ngây…

            Chàng ơi hỡi! Thiếp đây chàng ạ!
            Tiếng lòng em chàng có hiểu chăng?
            Mỏi mòn hướng vọng xa xăm
            Bao năm ngóng đợi võ vàng tái tê

            Giờ thuyền mộng đã về bến đợi
            Bù chuỗi ngày khắc khoải nhớ nhung
            Thì nay lầu mộng mê cung
            Thiếp chàng vào đó, ta cùng cạn say…

            Đây êm ả bờ vai của ngọc
            Ta choàng tay vuốt dọc mịn màng
            Từ trong trối khúc cung đàn
            Êm đềm dìu dặt, lâng lâng dạ hồn…

            Thiếp dựa sát! Hãy ôm chặt thiếp
            Hãy dạt dào thổi tiếp lên em
            Cho nghìn nhịp đập con tim
            Trào dâng xúc cảm êm đềm thiết tha…

            Gấu! Gấu! Phịch… Thì ra là mộng!
            Cũng vẫn đây lẻ bóng mình ta
            Vấn vương một ánh trăng ngà
            Đêm đêm lạc giấc… Để mà…Buồn thôi!

            18/11/2017
            Nguyễn Thành Sáng

            Comment





            • Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (20)

              MỘT NGÀN NĂM

              Một ngàn năm trước biết nhau
              Để rồi đến một ngàn sau vẫn chờ
              Xa một chút thấy bơ vơ
              Xa thêm chút nữa ngẩn ngơ cả đời

              Đừng quên đấy nhé người ơi
              Dẫu ngàn năm nữa vẫn cười cùng em.

              Thi Hoàng

              HÃY CHỜ

              Ngàn! ngàn năm nữa em ơi!
              Tình anh vẫn vậy đời đời cùng em!
              Ngàn năm trăng mãi bên thềm
              Thì ngàn năm đó đêm đêm cứ chờ!
              "
              Hai mình" là một hồn thơ
              Hãy ghi nhớ kỷ mà chờ đợi anh!

              Nguyễn Thành Sáng

              Comment




              • Hoàng Hôn.

                Thơ màu tim tím tợ hoàng hôn
                Dào dạt, lâng lâng, tím mảnh hồn
                Như khói lam chiều trôi lãng đãng
                Lay lòng lữ khách ghé dừng chân!

                Để ngắm hoàng hôn một buổi nầy
                Nhìn sương kết tụ lá, hoa, cây
                Đìu hiu, đọng giọt màu thu quạnh
                Một cõi lặng tờ chẳng bóng ai

                Hoàng hôn! Rất thật sắc hoàng hôn
                Chỉ có chân mây, có gió vờn
                Thoang thoảng từ xa đưa vọng lại
                Êm đềm, dìu dặt, dịu từng cơn

                Khiến tuổi hoàng hôn thấy chạnh lòng
                Một trời thương nhớ dáng hừng đông
                Vầng dương ló dạng, trăm hoa nở
                Nắng sớm tinh mơ rực ánh hồng!

                Bao hè tỏa nóng lửa tin yêu
                Dưới ráng hoàng hôn lại kéo về
                Một thuở lênh đênh thuyền sóng nước
                Dòng sông, biển rộng, chuỗi lê thê

                Những lúc hoàng hôn thấy nghẹn ngào
                Yêu người xa cách biết làm sao
                Chỉ thương, chỉ nhớ về mây gió
                Tình hãy nhận đây chút ngọt ngào…

                Tất cả! Thời gian đã chẳng còn
                Ngàn hoa, muôn thắm, mảnh trăng tròn
                Hay thu ảm đạm, hoàng hôn tím
                Dưới bóng chiều nay khúc nhạc đờn

                Lữ khách ngậm ngùi tiếp bước chân
                Ngẩng đầu nhìn lại cánh phù vân
                Bâng khuâng, da diết, bầu tâm sự
                Tuổi mộng! Hoàng hôn! Chỉ một lần!...

                Nguyễn Thành Sáng

                Comment




                • Nghe Lòng Buồn Tênh…

                  Nàng trải bút, ngậm ngùi nức nở
                  Da diết buồn, trăn trở sầu ai
                  Tợ như ngọn gió heo may
                  Dưới trời ảm đạm, lắc bay lá vàng…

                  Ta nhấm nháp, lâng lâng xúc cảm
                  Từng phút giây lởn vởn niềm thương
                  Và rồi cảm thấy vấn vương
                  Cầu tre, khóm trúc, con đường thân quen

                  Muốn vói lấy quả tim năm cũ
                  Thuở ngày xanh ấp ủ ngàn mơ
                  Đặt vào cái túi hồn thơ
                  Ngân nga dào dạt, lững lờ gió trăng

                  Cho quạnh quẽ khung tàn bóng xế
                  Thôi đợi chờ tiếng dế nỉ non
                  Chỉ còn trước cổng đầu thôn
                  Từ từ ló dạng ánh tròn sáng soi

                  Nàng thỏ thẻ “Người ơi”!”Người hỡi”!
                  Còn ở đây ta hỏi lại nàng
                  Có thu quét lá rụng vàng
                  Có bầu trống vắng, có đàn đứt dây?

                  Hay mượn gió, lùa mây chốn lộng
                  Khiến vô tình khuấy động dòng sông
                  Thuyền ta lướt giữa mênh mông
                  Bất ngờ phải chịu, bập bồng lắc lư

                  Để chiều nay thẫn thờ nẻo vắng
                  Một cái gì nằng nặng nhớ nhung
                  Kéo hồn lên cõi không trung
                  Nhìn về phương ấy…Nghe lòng buồn tênh!...

                  19/11/2017
                  Nguyễn Thành Sáng

                  Comment





                  • Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (21)

                    HAI MÌNH LÀ MỘT HỒN THƠ

                    Hai mình là một hồn thơ
                    Nhớ rồi ta nhớ để chờ đợi nhau
                    Kể từ nay tới mai sau
                    Nguyện cùng ý hợp tâm đầu hai ta

                    Cho tình thơ mãi thiết tha
                    Cho tình thân mãi đậm đà vẹn nguyên
                    Giữ cho ấm áp chữ duyên
                    Để hồn hai đứa cùng miền náu nương.

                    Thi Hoàng

                    MÃI MÃI

                    Những vần chữ bạn lòng thỏ thẻ
                    Đã thấm rồi nhè nhẹ lòng tôi
                    Sông xa thuyền đến nơi rồi
                    Bến đây thuyền đậu, một lời vấn vương!

                    Người thương hỡi! trăm đường nỗi nhớ
                    Nhớ hôm nào cắc cớ trêu ai
                    Để rồi cho đến hôm nay
                    Tại ai cắc cớ”phạt”đầy nhớ nhung!...

                    Những tối trời lung tung dòng nghĩ
                    Gặp ai rồi thủ thỉ sao đây?
                    Đêm sâu gió thoảng lắt lay
                    Chim kêu, vượn hú, rừng đầy nguồn sinh!

                    Ai cảm xúc tiếng “mình” yêu dấu!
                    Thì cũng người “đau đáu” tình ai!
                    Trăng soi bóng nước đêm dài
                    Con thuyền, bến đậu, ai hoài với trăng!

                    Nỗi hờn dỗi một lần em nói
                    Tiếng ừ thôi thổi tới hồn anh
                    Lo lo thơ mộng, vầng trăng
                    Rồi đây chệch bóng, bâng khuâng nỗi niềm!

                    Để đánh mất từng đêm nhớ nhớ
                    Để sẽ buồn, trăn trở canh khuya
                    Để đêm thui thủi đi về
                    Lẽ loi bóng chiếc, não nề gió sương!

                    Còn ai nữa thơ thương hoà nhịp?
                    Gắng hôm sau, anh kịp hồi thơ
                    Cho ai đêm đến trông chờ
                    Niềm vui nho nhỏ vần thơ“của mình”!

                    Vần thơ ấm của”mình”đã nói
                    Anh nhận rồi, phơi phới hồn thương
                    Thơ tình! Đôi cánh uyên ương
                    Từ đây mãi mãi một đường mà thôi!

                    Anh tự nhủ! Không rời bến mộng
                    Cùng bên em dòng sống tình thơ
                    Dẫu cho năm tháng là mơ
                    Còn hơn sống mãi để chờ trăng lên
                    Từng đêm nỗi nhớ mông mênh!...

                    Nguyễn Thành Sáng

                    Comment





                    • Lưu Luyến (2)

                      Cơn hè bỏng cháy bức hồn hoa
                      Chợt một chiều kia ánh dịu tà
                      Lãng đãng trôi về phơi mộng sống
                      Nhẹ nhàng, êm ả, cánh Thu xa!

                      Từng cơn gió lướt lay vương vấn
                      Lảy khúc du dương réo gọi hồn
                      Thương nhớ ngập tràn trên cánh mỏng
                      Êm đềm, tỏa sắc sáng chiều hôm

                      Có lúc mây xa lũ lượt về
                      Mịt mờ, vó ngựa, dặm quan khê
                      Hồn hoa chành chạnh niềm thao thức
                      Khe khẻ ngân nga tiếng hẹn thề

                      Những đêm trăng sáng tỏa lung linh
                      Sương đọng long pha nét hữu tình
                      E ấp bên ngàn cây cỏ lá
                      Dưới trời huyền diệu phả hương xinh!...

                      Lưu luyến ngập tràn đan ý thơ
                      Muôn vàn đượm thắm cuốn thành mơ
                      Thênh thang xoải cánh trời mây nước
                      Óng ả, mịn màng chuỗi mối tơ…

                      Nhưng rồi phiêu bạt bốn phương ngàn
                      Thu đến lại đi, lắm phũ phàng
                      Trăn trở, nhớ nhung thời hạnh ngộ
                      Bây giờ kết tụ, biến sầu tan

                      Mùa đông giá rét phủ lên hoa
                      Theo thắt, tái tê dáng ngọc ngà
                      Lạnh lẽo, ê chề bao khắc khoải
                      Nghẹn ngào, héo hắt, ngóng trời xa!

                      Nguyễn Thành Sáng

                      Comment





                      • Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (22)

                        CHUYỆN CỦA TA MÌNH

                        Anh bỗng lạc vào trang thơ bỏ ngỏ
                        Bỗng nhận ra mình như đã thân quen
                        Rồi thao thức như gặp người tri kỉ
                        Bỗng thấy mình lại nhung nhớ từng đêm

                        Anh lại đưa bàn tay anh rắn rỏi
                        Cho em cùng níu lấy để mà đi
                        Và cái bước chân khấp khểnh mọi khi
                        Sao bây giờ tự nhiên thành vững chắc

                        Lúc mỏi mệt anh lại thường hay nhắc
                        Ráng nghe em cố lên với chính mình
                        Cho cái đầu thật sáng thật anh minh
                        Anh vẫn đợi đợi em sang bến mộng

                        Mỗi buổi sáng ngắm trời xanh gió lộng
                        Chớ vô tình để cánh én bay đi
                        Một mùa xuân đang đến tuổi dậy thì
                        Ta hãy nhớ mọi cung đường đang trải

                        Và một khi bờ vai em uể oải
                        Tựa vào anh cho hêt mỏi hết sầu
                        Cho tình thơ ta mãi mãi bền lâu
                        Cho ấm áp vành môi cười trọn vẹn...

                        Thi Hoàng

                        TRỌN CON ĐƯỜNG

                        Cho ấm áp vành môi cười trọn vẹn
                        Và cho mình chẳng thẹn chữ tình thơ
                        Sông sâu chảy, dòng mơ về biển hẹn
                        Nhạc tơ lòng vun vén, hết sầu lơ!...

                        Nhớ năm tháng chơ vơ nơi tâm tưởng
                        Những đêm buồn, vất vưởng mảnh hồn lay
                        Tiếng dế sầu đâu đây niềm u uẩn
                        Nỗi cô đơn, lờ lững cuộc trần ai!

                        Ôi trống trải! đêm dài thêm giá lạnh
                        Đếm thời gian canh cánh nỗi buồn vương
                        Gió rã rích, thu sương mang hơi lạnh
                        Con chim sầu rũ cánh cuộc buồn thương!

                        Rồi bỗng chốc! con đường nơi bến lạ
                        Buổi đầu hè khách đã ghé vườn thơ
                        Cánh chim buồn ngẩn ngơ hoa cỏ lá
                        Tỉnh lòng mình, khuây khoả trước khung mơ!

                        Bốn mươi năm thẫn thờ trong bể ải
                        Tháng năm dài tê tái với bâng khuâng
                        Đã đến rồi! xa dần bao trống trải
                        Tim của tôi sống lại một vầng trăng!...

                        Tình thơ ơi! Bao lần anh muốn nói
                        Đôi én nầy vời vợi cảnh trời xa
                        Chẳng hề chi bởi ta”hồn một mối”
                        Thì sá gì cảnh bối phải xót xa!

                        Tựa vào nhau, ngân nga tình thơ mộng
                        Giữa bầu trời lồng lộng ánh trăng thanh
                        Trải lòng mình từng canh theo nhịp sống
                        Hai tâm hồn,một bóng dưới khung xanh!

                        Thơ thương hỡi! long lanh tình em đấy
                        Anh cảm rung, nghe thấy nỗi vấn vương
                        Nguồn thơ nầy! cung thương nay sống mãi
                        Dệt thơ tình về ấy mảnh hồn thương
                        Cùng bên nhau chung bước trọn con đường!...

                        Nguyễn Thành Sáng

                        Comment




                        • MÂY SƯƠNG

                          Tạo hóa an bày để vấn vương
                          Tình mơ, biển mộng tợ mây sương
                          Không gian trôi nổi về muôn hướng!
                          Trụ bóng âm thầm tụ dáng thương!

                          Người cánh chim trời. vụt lướt bay
                          Ngàn xa, biển nước, rượu men say
                          Còn ai, nhi nữ, khu vườn nhỏ
                          Lắm lúc trăng lòng vọng đó đây

                          Nẻo sống điệp trùng phủ lối quanh
                          Rừng cây phơi thắm sắc vàng xanh
                          Vô vàn suối biếc, dòng sông chảy
                          Nét vẽ cuộc đời, một bức tranh

                          Đổi thay mưa nắng chuỗi thời gian
                          Tác tạo, phai tàn, chuyện thế nhân
                          Xuân, hạ, thu, đông, lần lượt mãi
                          Dần theo ngày tháng, ảnh phù vân!

                          Bởi thế nơi nầy đẹp biết bao
                          Đàng kia buốt tái xé tim đau
                          Đan xen, pha trộn vòng luân chuyển
                          Khắp chốn giăng đầy vạn tỉ sao

                          Nhớ thương da diết với đau hờn
                          Đàn nhịp cung sầu trải bước chân
                          Lãng tử qua bờ không ngoảnh lại
                          Ô kìa! Bạc bẽo cánh mây tầng

                          Còn đây thao thức tiếng tơ lòng
                          Thuyền thả xa rồi, vọng ngóng trông
                          Bến nước, cầu ao, chờ đợi nhé
                          Quay về kết mộng trước mùa đông!

                          Nguyễn Thành Sáng

                          Comment




                          • Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (23)

                            NHƯ LÀ ANH ĐÓ

                            Chẳng lung linh chẳng ảo huyền
                            Chỉ là một chút cái duyên mặn mòi
                            Mang hương vị của đất trời
                            Mang tình yêu của con người mê say

                            Gửi vào hơi ấm đôi tay
                            Đem vào câu chữ động lay tâm hồn
                            Trái tim vẫn mãi sắt son
                            Ngàn năm sau cũng vẫn còn mộng mơ

                            Tình thơ đến tự bao giờ
                            Như là anh đó mãi chờ đợi em...

                            Thi Hoàng

                            TÌNH THƠ BIỂN SỐNG

                            Nhẹ nhàng gió thổi lá đong đưa
                            Xao xuyến nỗi niềm vương ý thơ
                            Cảm xúc lâng lâng dòng nhớ nhớ
                            Hình ai ẩn hiện ở trong thơ

                            Em đã cho tôi những đợi chờ
                            Cho tôi ấm lại khúc tình thơ
                            Tuổi xuân đã chết từ lâu lắm
                            Giờ sống lại rồi thuở mộng mơ

                            Tình thơ như độ tuổi đôi mươi
                            Nguồn cảm dâng tràn mãi mãi thôi
                            Rạo rực hương tình bao ấm áp
                            Khung trời chuyển sắc hoá xanh tươi

                            Có phải là em thật đó chăng?
                            Tự ngàn năm ấy thuở xa xăm
                            Uyên ương ta khóc chia ly biệt
                            Và đã cùng nhau hẹn kiếp trăng!

                            Thế sao nghe thấy lòng thương quá?
                            Ảo ảnh không gian “tiếng của ta”
                            Ý nghĩ, thơ lòng như một mối
                            Tình thơ quyện trổi “một hồn ta”!

                            Để thấy từng ngày thêm vấn vương
                            Nặng thêm mấy chữ, chữ yêu thương
                            Canh khuya tỉnh lặng trời êm ả
                            Gió thổi lay hoài ngọn lá sương!

                            Em đã cùng tôi dệt ý thơ
                            Cùng nhau sống ảo, ảo trong mơ
                            Và từng thao thức mang thương nhớ
                            Để cả hai nơi lắm thẩn thờ!

                            Hoà tình chung sống bằng thơ mộng
                            Sưởi ấm hẹn hồn buổi giá đông
                            Chầm chậm trôi lần theo biển sống
                            Tình thơ điệp khúc một dòng sông
                            Trăng thanh, ý sống, mộng xuôi dòng!...

                            Nguyễn Thành Sáng

                            Comment





                            • Giấc Mơ Nhớ Mãi

                              Dãy mây trăng trắng tận trời xa
                              Loáng thoáng đâu đây sắc ảnh ngà
                              Không có gió vờn vun vút mạnh
                              Chỉ ngàn êm ả nhịp ngân nga!

                              Lững thững bay bay nhẹ nhẹ nhàng
                              Mơ màng, dìu dặt cánh lâng lâng
                              Xanh lơ, vàng ửng cùng mây bạc
                              Bốn phía sao giăng một cõi tầng

                              Tâm hồn phơi phới đượm thanh tao
                              Nắng gió, sương ngàn phong vũ chao
                              Ở chốn phương nầy như vắng bặt
                              Chỉ niềm lai láng khẽ khàng dao…

                              Kìa ai tha thướt, sắc khuynh thành
                              Tơ lụa mịn màng vấn lượn quanh
                              Uyển chuyển, dịu dàng thân liễu mượt
                              Từ xa dần lại nhoẻn cười anh!

                              Chẳng nói, chẳng rằng với chẳng chi
                              Đưa bàn tay ngọc níu nhau đi
                              Về nơi cung điện hoa đua nở
                              Ngây ngất hương say trải mộng thì

                              Quay tròn vun vút đỉnh tầng mây
                              Ấm áp, êm đềm cạn chén say
                              Mây gió chập chờn trên sóng biếc
                              Dạt dào, trải cánh thẳng trời bay…

                              Đâu đây tiếng động kéo cơn mơ
                              Tỉnh giấc chập chờn, luyến ngẩn ngơ
                              Nàng hỡi! ánh hồng, trang mỹ nữ
                              Thôi rồi! Biến mất để chơ vơ!

                              Một lần kỷ niệm giấc duyên đêm
                              Da diết trào dâng vút vượt thuyền
                              Em đến tìm anh cho đỡ nhớ
                              Từ thời vạn kỷ rẽ chia uyên?!...

                              Nguyễn Thành Sáng

                              Comment




                              • Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (24)

                                DUYÊN

                                Bỗng dưng sao lại phải miên man
                                Thức thức thao thao với xốn xang
                                Nơi ấy ai kia buồn khổ bệnh
                                Chuỗi ngày khắc khoải với gian nan!

                                Sao lại lạ lùng như thế nhỉ?
                                Chẳng hàng, chẳng họ, chẳng là chi
                                Đường xa hai chỗ, đôi bờ bến
                                Chuyện của người ta sao lại bi?

                                Sao lại quan tâm chuyện của người?
                                Nhẹ nhàng rảo bước đến cung ngôi
                                Đọc từng đoạn viết, dòng thơ thắm
                                Để để làm chi? Hỡi! hỡi tôi!

                                Sinh nhật ai kia bao chúc mừng
                                Bận gì bởi chuyện của người dưng!
                                Mà sao ta cũng vui vui lạ
                                Như ngở chuyện mình phải vấn vương!

                                Rồi lại của ai trải thật đều
                                Vần thơ lưu loát, thắm muôn chiều
                                Ai hay thì kệ chuyện ai hay
                                Hảnh diện làm chi với chuyện nhiều!...

                                Có phải chính ai cũng chính ta?
                                Những gì ai ấy trải phơi ra
                                Có ta trong đó, hồn ta quyện
                                Tự thuở ngàn xưa ta của ta!

                                Chẳng thế mà sao lại bỗng dưng
                                Từng từng thời khắc thấy vương vương
                                Nghĩ ngày, đêm đợi, ai tình cảnh
                                Mà lại lòng ta trải chữ thương!

                                Sóng nước, trăng soi một bóng thuyền
                                Dòng sông chảy mãi cuộc truân chuyên
                                Bỗng dưng thắm thiết nguồn êm ả
                                Thuyền đậu lại rồi! một bến duyên!
                                Tình thơ ơi hỡi! bước lên thuyền!...

                                Nguyễn Thành Sáng

                                HÃY TỰA VÀO ANH

                                Cà phê, trầm mặc thả trôi lòng
                                Xa tít ngàn khơi đến những sông
                                Cong quẹo dòng ngang kinh rạch chảy
                                Rồi về đồng rộng với mênh mông…

                                Tôi muốn lòng tôi, hồn của tôi
                                Yên bình, lắng đọng…để thành lời
                                Có nên tiếp tục dòng ngang trái
                                Hay nhập sự tình để “kéo tôi”!

                                Ai kia xa tận phương trời ấy
                                Định mệnh trôi xuôi với tỏ bày
                                Hai kẻ lạ xa chưa gặp mặt
                                Mà nay thành một cánh hồn bay!

                                Ai vui ta thấy nỗi niềm vui
                                Ai mất nụ cười, ta cũng rơi
                                Lệ ngấn đôi mi người bạn ngọc
                                Cũng sầu tan tác mảnh hồn tôi!

                                Anh đã gặp em, đã thương em
                                Nghe lòng tha thiết nỗi êm đềm
                                Xa xôi thiên kỷ thời lâu lắm
                                Quay trở về đây đêm với đêm!

                                Sao nỡ chia tay! Nỡ bỏ em!
                                Để đời u uẩn phải buồn thêm
                                Hồn ai trong sáng, tim ngà ngọc
                                Trời hỡi! cuộc đời phải khóc đêm!

                                Nỗi buồn cô quạnh theo năm tháng
                                Em sống âm thầm với trở trăn
                                Khắc khoải, từng đêm hồn sống thực
                                Nỗi lòng lai láng trải mênh mang!

                                Ta đã hồn nhau, đã khổ sầu
                                Để rồi em khóc! Tôi nghe đau!
                                Xa xôi nơi ấy buồn thanh vắng
                                Là ở nơi nầy, tôi thắt theo!

                                Không thể bỏ em! Không để em!
                                Chuỗi dài năm tháng với canh đêm
                                Em buồn, em nhớ, em xa vắng
                                Tan tác hồn thương ta đã niêm!

                                Anh quyết định rồi! em hãy vui
                                Từ nay vĩnh viễn ta chung đôi
                                Từng đêm ảo ảo trong mơ mị
                                Ta sống cùng nhau tôi với tôi!

                                Nhưng gửi một lời, em hãy nhớ
                                Tình ta năm tháng một tình thơ!
                                Ân tình, đạo sống luôn gìn giữ
                                Chớ để pha phôi, chớ hững hờ
                                Giờ đây ta trải nỗi niềm mơ!...

                                Nguyễn Thành Sáng

                                THẮM MÃI TÌNH THƠ

                                Muốn tựa vào anh có được không
                                Cho đời giảm bớt phút lông bông
                                Cho lòng thanh thản thơ thông thoáng
                                Như thể con thuyền cập bến sông

                                Hãy tựa vào anh có thực không
                                Hay là lời nói quá mông lung
                                Như mây vô định không nơi trú
                                Như nước thuỷ triều vỗ mạn sông

                                Lời nói hôm nay đã tỏ bày
                                Niềm thương nỗi nhớ sự mê say
                                Cảm thông giữ lại tình thơ thắm
                                Lặng lẽ vun trồng chớ rã tay

                                Ta đã trao nhau những ý thơ
                                Tình yêu câu chữ bỗng không ngờ
                                Vượt qua ngàn dặm xa xôi đến
                                Vượt cả ngàn năm chẳng ngại ngờ

                                Bỗng dưng sự cố vỡ vần thơ
                                Một chút phân trần để ngẩn ngơ
                                Trằn trọc năm canh cùng phá giấc
                                Ai đem nắng đỏ dựng cơn mơ

                                Ừ thôi! Linh cảm chuyện không vui
                                Ước mộng mình xây tưởng vỡ rồi
                                Đau đáu hồn ai từng khắc nhỏ
                                Lệ hoen đẫm lệ mắt và môi

                                Hãy tựa vào anh! Có thực lời
                                Đừng làm thơ phải sống đôi nơi
                                Riêng tư trọn vẹn lời ai nhắn
                                Cùng với tình thơ mãi thắm tươi

                                Thi Hoàng

                                Comment

                                Mời bạn bấm like để theo dõi Bkav forum trên Facebook
                                X