No announcement yet.

Thao thức...

  • Lọc
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts



  • TẤT CẢ ĐỂ THÀNH THƠ

    Tôi cũng muốn quên, muốn thật quên
    Tháng ngày xưa cũ, ngắm trăng lên
    Và con thuyền nhỏ chèo trên sóng
    Nhịp mái êm khua, đẩy bập bềnh!

    Muốn gởi mây xa về nẻo xa
    Bao lời thân ái của ngày qua
    Ngân nga, lảy nhịp vào trang trắng
    Trả lại người ta để hết mà…

    Muốn kể từ nay liệm nỗi niềm
    Một thời vương vấn níu đau tim
    Để ngày thơ thẩn, đêm sương đọng
    Từng giọt đong đưa, nhỏ lệ chìm

    Muốn thôi nhung nhớ, với thôi sầu
    Vì bởi trăng tàn, nhạt ánh thâu
    Thao thức, trở trăn hồn dĩ ảnh
    Làm sao kéo lại sắc vàng đâu..!

    Muốn thả trôi đi, chẳng nghĩ gì
    Mà sao cứ mãi bóng hồn phi
    Từ nơi tan loãng bay vòng lại
    Đưa cánh tay mơ lởn vởn ghì…

    Em ở ngoài kia khảy tiếng đàn
    Âm vang thoang thoảng trải cung tầng
    Theo mây chầm chậm về nơi lạ
    Vọng nhịp du dương, toả thắm ngàn

    Như dòng suối biếc nhẹ nhàng reo
    Lữ khách lạc rừng dạ hắt hiu
    Thấm giọng ngọt ngào phôi quạnh quẽ
    Lâng lâng nguồn cảm, phả đăm chiêu…

    Cuốn lại, thu về vạn mối tơ
    Thâu canh vò võ, chuỗi mong chờ
    Giờ đây hãy cố gom thành mối
    Lặng lẽ âm thầm dệt cánh thơ
    Tri âm thi họa tự bao giờ!...

    Nguyễn Thành Sáng

    Comment




    • Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (57)

      DƯ ÂM ĐỂ LẠI

      Phong vũ bao trùm cả thế gian
      Đưa về kết tụ bốn mùa sang
      Biến mình, chuyển hoá muôn vàn cảnh
      Như nước khi ròng, lúc ngập dâng!

      Âm thầm chân bước bao ngàn sỏi
      Kẻ được qua dòng êm ả trôi
      Người trước chập chùng cơn sóng dữ
      Một bầu ấm áp, một chơi vơi

      Ý sống, tâm tình theo gối mộng
      Đêm dài ảm đạm, nỗi chênh chông
      Còn trăng toả ánh lung linh rạng
      Mấy gói hành trang, mấy bến lòng

      Kẻ nặng suy tư, ôm thổn thức
      Nghe niềm trăn trở trải xa xôi
      Con đường cuộc sống về bao ngả
      Thuyền đến làm sao chẳng bị trôi!

      Những chiều lặng lẽ nhìn xa vợi
      Canh cánh nghe lòng vọng tiếng ngân
      Cô đọng một đời trong nẻo vắng
      Đêm dài thui thủi ngắm tàn trăng

      Để rồi ngày tháng cứ dần qua
      Bóng ảnh năm nào đã cuốn xa
      Cánh gió tung bay thời dĩ vãng
      Tối mờ mở lại, nhịp ngân nga…

      Hãy ngước nhìn lên ngắm bóng trăng
      Dẫu đêm trôi tới, sáng nay tàn
      Nhưng còn trên đó hồn thơ thắm
      Vừa mới phủ trùm cõi thế gian!

      Nguyễn Thành Sáng

      NHỚ THƯƠNG

      Biết rằng nơi ấy xa xôi
      Luyến lưu tình cũ một người chờ trông
      Đường xa chẳng cách xa lòng
      Quan tâm chia sẻ nhớ nhung thật nhiều

      Biết bao trìu mến thương yêu
      Ân cần hôm sớm cả điều giản đơn
      Chẳng so bì chuyên thiệt hơn
      Nhắc từng giấc ngủ miếng cơm mỗi ngày

      Dặn dò tập luyện hăng say
      Bồi cho sức khoẻ mai này tốt thêm
      Thư thăm mỗi sáng mỗi đêm
      Buồn vui giọng vẫn nhẹ êm ngọt ngào

      Vắng nhau một buổi xuyến xao
      Tri âm tri kỉ ai nào bằng ta
      Ước ao chung một mái nhà
      Nhớ thương mình nhé thật là nhớ thương...

      Thi Hoàng

      Comment




      • HỠI EM THƠ!

        Em ở nơi nào buổi sáng nay
        Để anh tìm mãi, mỏi hồn bay
        Nhớ nhung héo hắt bầu tâm sự
        Mà ánh đâu rồi chẳng thấy đây!

        Chân bước lần xa, dõi mắt nhìn
        Băng đồng xanh ngát, tắm lung linh
        Rồi qua suối nhỏ bên rừng vắng
        Ngược đến sông thương thuở chúng mình…

        Cảnh vật im lìm chẳng có ai
        Bốn bề vắng lặng, phủ mờ mây
        Cho tim thao thức, vương tình mộng
        Nhè nhẹ, rung rung, gõ đoạn đoài

        Anh buồn, anh thả bước chân đi
        Kiếm kiếm, tìm tìm , chẳng thấy chi
        Em đã héo tàn rơi rụng cuống
        Hay hờn anh khảy khúc tình si?

        Nên đã âm thầm khuất nẻo xa
        Trả niềm thân ái chuỗi ngày qua
        Thu mơ bậu bạn hồn sương gió
        Tha thiết, mênh mang toả ánh ngà

        Em có hiểu lòng tôi quá yêu
        Bờ sông, bến nước những thu chiều
        Đôi ta tao ngộ, niềm lai láng
        Thổn thức cùng nhau thả mộng diều

        Lất phất tung bay giữa lộng ngàn
        Ảnh hồn hai đứa ngắm trăng vàng
        Và bao kỷ niệm… yêu nhiều lắm…
        Em hỡi! Thơ à! Nỡ đoạn chăng!

        Nguyễn Thành Sáng

        Comment




        • Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (58)

          TRĂNG CŨNG BUỒN

          Trăng cũng như ai, cũng có buồn
          Lúc trời mây kéo, giọt mưa tuôn
          Đêm chìm quạnh quẽ nơi xa vợi
          Vắng bạn trần gian vọng hướng nguồn

          Rồi khi gió thổi áng mây đi
          Trả lại khung trời vạn áng thi
          Mà đã đêm tàn, chìm vắng lặn
          Một mình đơn độc cuối trời phi!

          Nguyễn Thành Sáng

          TIN TƯỞNG

          Dẫu cách xa nhưng em luôn tin tưởng
          Trái tim mình chung nhịp đập đam mê
          Tình tuôn chảy tràn trề tám hướng
          Trải lòng tin không vướng bận điều chi

          Ta đã nguyện xây nên tình tri kỉ
          Chân tình này cho phỉ tấm lòng son
          Lời nguyện ước thề non cùng hẹn bể
          Gió mưa nào có thể lại xói mòn.

          Thi Hoàng

          Comment




          • MAU HẾT BỆNH MÌNH NHÉ!

            Em bệnh ho nhiều buổi sáng nay
            Từng cơn ù ục dội vào tai
            Bao nhiêu co rúm người yêu dấu
            Là bấy lòng tôi nỗi đoạn đoài!

            Mình biết anh yêu nhiều lắm không?
            Từ hồi hai đứa dưới trời đông
            Đó đây thao thức niềm tâm sự
            Như cánh bèo trôi lểnh đểnh dòng

            Chuỗi sống thu sầu cuộn giá băng
            Từ trong sâu thẳm ngóng vầng trăng
            Nhưng trăng đâu hỡi! sao chờ mãi!
            Để lạnh sương khuya nhỏ giọt tàn

            Cứ thế âm thầm nghẹn đắng cay
            Bốn mùa quạnh quẽ, sắc heo may
            Năm canh trăn trở bầu hiu hắt
            Lá đổ, vàng rơi rớt rụng hoài!

            Có lúc thả hồn trôi thật xa
            Mở toang hai cửa kiếm “người ta”
            Mà “người ta” đó nào đâu biết
            Nhưng vẫn mênh mang dõi ánh ngà

            Chợt một chiều thu gió nhẹ nhàng
            Êm êm ru nhẹ, thả mơ màng
            Đưa tôi vào mộng, về ai đó
            Gặp gỡ ngàn năm thiếp đợi chàng!

            Trăng thơ, ý cảm quyện chung hồn
            Lai láng xuân tràn trải nắng hôn
            Thấp sáng đêm đông, mùa giá lạnh
            Từ nay trả lại nỗi cô đơn…

            Anh khảy tiếng đàn, em có hay?
            Dòng sông, bến nước buổi chiều nay
            Thuyền ta neo đậu, chờ em đó
            Khoẻ mạnh đi mình, để tiếp say!

            Nguyễn Thành Sáng

            Comment




            • Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (59)

              HỠI TÌNH TA

              Em ơi! Anh cũng thấm men say
              Dưới ánh khuya mờ giọt nhớ ai
              Tiếng của con tim khe khẽ nói
              Ơi buồn! chợt vắng bạn đêm nay!

              Biết phút giây nầy, nơi chốn ấy
              Có người dõi mắt hướng về xa
              Nỗi niềm vương vấn, sầu thao thức
              Quạnh quẽ, hồn tình lóng lánh ra

              Vò võ một mình, em thả mộng
              Ngoài trời gió rít, hạt mưa bay
              Bên khung một góc, em ngồi đó
              Kéo sợi tơ lòng buộc đó đây!

              Em trầm, em đọc những dòng thơ
              Dào dạt tâm hồn đến cõi mơ
              Rồi nhớ hôm nào đan kết mộng
              Hồn thương trải cánh dưới trăng trơ...

              Anh cuốn tâm tình ra trước sân
              Con tim cảm thấy gợn lăn tăn
              Phải chăng lưu luyến, bao lời ái
              Chợt bỗng, đêm nay rớt thượng tầng

              Đưa tay níu lại áng mây trôi
              Gửi đến hồn thương, mộng của tôi
              Một áng thơ lòng chưa ráo mực
              Trải vào trong đó mấy vần ơi!

              Dẫu cho giá lạnh với mưa sa
              Hoặc những chiều thu nhỏ lệ tà
              Vẫn chiếc thuyền duyên trên sóng nước
              Nhẹ nhàng mãi lướt với hồn ta!

              Nguyễn Thành Sáng

              TÌNH THÂM

              Tình của anh trao thật đắm say
              Mưa rơi gió giật cũng không lay
              Vững bền cội gốc nên tin tưởng
              Chữ dấu yêu kia chẳng đổi thay

              Những phút nhớ thương giữ mãi này
              Là tình anh gởi đến đêm nay
              Lời trao ý đổi ta càng thấu
              Quên hết khổ đau với đắng cay

              Đã có đôi lần thoảng gió bay
              Dỗi hờn một chút kiểu thơ ngây
              Càng thêm da diết và yêu mến
              Tình nghĩa hai ta vẫn mãi đầy.

              Đôi lời tâm sự gởi vào thơ
              Cũng ước cùng nhau đến bến mơ
              Lại ngắm trăng vàng thêm thắm thiết
              Một đôi ấm áp chẳng bơ vơ

              Mặc kệ thời gian cứ chảy trôi
              Nhịp tim nồng ấm trải đôi nơi
              Cành khô lá úa nào đâu ngại
              Một sắc đỏ tươi mãi tuyệt vời

              Giữ mãi bền lâu một nụ cười
              Cùng anh trải thưởng đoá hoa tươi
              Nỗi niềm chan chứa vần mong đợi
              Gửi gắm vào đây cả vạn lời

              Kẻ bắc người nam có cách xa
              Không gian chẳng thể níu mây tà
              Một câu thề nguyện lời chung thuỷ
              Ghi dấu tình thâm hai chúng ta.

              Thi Hoàng

              Comment




              • ĐAN LẠI THÀNH THƠ

                Ôi! dòng héo hắt cánh thơ ai
                Như sợi tơ vàng vướng bóng bay
                Phảng phất, đong đưa vầng nguyệt tỏ
                Lay hồn lữ khách, bước chân say!

                Mảnh hồn xuân nữ nét đan thanh
                Dưới mảnh vườn mơ, gió quyện cành
                Một áng phương ngàn trôi lãng đãng
                Phủ màn, khuấy động, ánh trời xanh…

                Lặng lẽ bên thềm, giá lạnh sương
                Đàn tranh em khảy điệp cung buồn
                Âm vang réo rắt niềm rung cảm
                Ảm đạm, bâng khuâng giữa quạnh trường…

                Đêm nay thắm đượm ánh trăng ngời
                Trải bước chân dài thả mộng bơi
                Loáng thoáng đâu đây ngân vọng lại
                Tiếng lòng non nỉ, nghẹn chơi vơi!

                Sao giống như tôi một thuở nào
                Thu canh, vò võ, nỗi niềm chao
                Luyến lưu, khắc khoải bầu tâm sự
                Lạnh lẽo, cô đơn rớt lệ trào

                Nhớ cây đa cũ, bến sông xưa
                Với bóng con đò chuỗi sớm trưa
                Lắm lượt xuôi chèo trên sóng biếc
                Hứng bao tầm tả nắng sương mưa…

                Tất cả chỉ còn lại giấc mơ
                Để thu, thao thức, ngắm trăng mờ
                Bao tơ xuân mộng giờ đan lại
                Một đóa hoa hồn trải áng thơ!

                Nguyễn Thành Sáng

                Comment




                • Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (60)

                  VƯỜN MỘNG

                  Ở giữa tim ai có mảnh vườn
                  Ngàn hoa đua nở ngát thơm hương
                  Đi xa bướm lượn mang hồn tưởng
                  Gần gũi ong bay phủ ánh thường
                  Dập dìu đây đó quay về mộng
                  Rộn rã gần xa ngắm vịn gương
                  Một sắc vườn xuân gieo nỗi ngẩn
                  Khiến lòng bàng bạc vọng trăng sương!

                  Nguyễn Thành Sáng

                  VƯỜN TÌNH

                  Ngào ngạt thơm hương một mảnh vườn
                  Nụ tình trong trẻo ai vừa ươm
                  Lộc non khe khẽ đó vừa thức
                  Chồi biếc nhẹ nhàng đây đã vươn
                  Hoa thắm toả lan thoang thoảng đến
                  Trái tươi phả khắp ngọt ngào vương
                  Ngẩn ngơ dạo bước chiều đang xuống
                  Không để trái tim đi lạc đường….

                  Thi Hoàng

                  Comment




                  • NỖI LÒNG NGƯỜI ĐI

                    Gần một năm dừng chân bên vườn vắng
                    Độ thu mờ, trĩu nặng ánh sầu tơi
                    Ngày thâm trầm, đêm vọng mảnh trăng soi
                    Nỗi mênh mang, bồi hồi quay dĩ vãng!

                    Cùng với gió, cạn say chun bậu bạn
                    Hòa suối nguồn lai láng thả vào thơ
                    Đưa bàn tay hứng lấy giọt sương mơ
                    Để giữ mãi từng giờ không tan loãng

                    Bởi vẫn nhớ một thời nơi biển loạn
                    Cánh phong ngàn năm tháng duỗi trời mây
                    Dưới trăng vàng, êm ả bóng hồn bay
                    Bao vương vấn ngập đầy trên sóng nước

                    Nhớ dòng sông, những bến đò thuở trước
                    Đã bao lần vươn vượt cánh thuyền xa
                    Rồi dừng chân ngơi nghĩ, ngắm người ta
                    Trổi khúc nhạc ngân nga lời yêu dấu!

                    Nhớ chuỗi dài chiều tà, niềm đau đáu
                    Giữa cung buồn, manh áo bạc màu vai
                    Chẳng màng chi, cứ mãi hướng về ai
                    Để khắc khoải u hoài trong lặng lẽ...

                    Tất cả…là khung trời ngàn ánh loé
                    Mỗi đêm về nhè nhẹ chảy vào tim
                    Sáng ửng vầng tỉnh dậy một loài chim
                    Từ cõi chết bay tìm hồn năm cũ

                    Rời vườn vắng ra đi, nào héo rủ
                    Bởi ngàn phương ấp ủ mộng lòng ta
                    Gửi lại đây vầng sáng, ảnh ngọc ngà
                    Nơi viễn xứ, tình xa luôn mãi nhớ!

                    Nguyễn Thành Sáng

                    Comment




                    • Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (61)

                      Hãy Tin

                      Sau vòm lá có tiếng chim ri rích
                      Nhắn với ta nhớ tích cũ hồng hoang
                      Một mai khi đò mới đã sang ngang
                      Đừng có trách nắng vàng sao vội nhạt

                      Dẫu có thể trên đường đời phiêu bạt
                      Gặp tố dông bão cát tả tơi lòng
                      Mùa ảm đạm tê tái những ngày đông
                      Ta vẫn tin một ánh hồng sẽ đến...

                      Thi Hoàng

                      Sẽ Đến

                      Đêm mưa đổ từng hồi kêu rả rích
                      Hai phương trời xa tít tợ mơ hoang
                      Giữa không gian vầng bạc trải giăng ngang
                      Trăng lóng lánh ngỡ ngàng trôi ánh nhạt

                      Nhớ nhung ai, gửi cánh bay phiêu bạt
                      Mảnh hồn yêu buộc chắc sợi tơ lòng
                      Dẫu thu chiều ánh nhạt kéo sầu đông
                      Qua mấy độ xuân hồng phơi sắc đến!...

                      Nguyễn Thành Sáng

                      Comment





                      • Nỗi Buồn Trong Tôi

                        Thắm thoát mười năm xa cách nhau
                        Giờ đây gặp lại…thấy làm sao!
                        Lạnh lùng, không nói, quay nơi khác
                        Một khối không gian nhạt nhẽo màu!

                        Em của thuở nào nay khác xa
                        Sắc hồng rực rỡ phủ lên hoa
                        Hoá thành nâu sẩm, khoanh từng dấu
                        Cánh khép khô khan dưới ráng tà

                        Có phải em hờn, em oán tôi
                        Hay là nắng tắt, xám vành môi
                        Để niềm vương vấn không còn nữa
                        Nhẹ nhõm, an nhiên suốt cuộc đời

                        Em nghĩ tôi đây là sóng ngầm
                        Cũng là bão tố xé vầng trăng
                        Khiến cho héo úa hồn thương nhớ
                        Rụng vỡ, loang tan dưới ánh tàn…

                        Chẳng hiểu tim nầy mãi luyến lưu
                        Dòng sông nước chảy, bến cô liêu
                        Con đò mấy lượt trông chờ khách
                        Vắng vẻ, đìu hiu dưới bóng chiều!

                        Quê nghèo cảnh sống chỉ đơn sơ
                        Nhưng ở nơi nầy tôi trải thơ
                        Trong đó tình nồng luôn thắm đượm
                        Ngân nga năm tháng thả hồn mơ

                        Tôi yêu em lắm, yêu nhiều lắm
                        Bởi trắng đôi tay, chẳng thể lời
                        Đành nén tiếng lòng, qua xứ lạ
                        Mong ngày trở lại dựng cung ngôi

                        Tôi sẽ sang nhà hỏi cưới em
                        Cho tròn ước nguyện kết uyên ương
                        Nào hay một sớm vầng trăng mộng
                        Gió dậy cuồng phong rụng xuống đường

                        Em đã có chồng bỏ lại đây
                        Hiểu lầm, tức tưởi, hận tình tôi
                        Nên giờ gặp lại, hồn băng giá
                        Cửa đóng, cài then, tối mịt trời!...


                        25/10/2016
                        Nguyễn Thành Sáng

                        Comment




                        • Thơ Họa Của Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (62)

                          RU EM NGỦ

                          Em lạc bước đi vào con đường nhỏ
                          Dọc hai bờ cây cỏ rạp âm u
                          Cuối con đường heo hút bóng chiều thu
                          Chìm băng giá, sương mù giăng kín nẻo!

                          Em trơ trọi, độc hành, hồn gọi réo
                          Với nỗi sầu ảm đạm cuốn mờ đen
                          Anh ở đâu? Anh hãy lại tìm em
                          Đưa ra khỏi đìu hiu về bóng sáng

                          Để được thấy vầng đông vừa ló rạng
                          Nghe chim ca ríu rít giữa trưa hè
                          Ngắm chiều tà dìu dặt gió đong đưa
                          Đêm thưởng thức trăng lùa tơ óng ánh!

                          Em khát khao với nỗi niềm canh cánh
                          Đếm thời gian buồn bã cảnh cô đơn
                          Muốn quay chân trong bóng tối chập chờn
                          Tìm lối rẽ, thoát mây trùm ngõ cụt…

                          Hồn yêu ơi! Lòng em đang điệp khúc
                          Tim đã nghe xúc động tận tâm tư
                          Thương cánh hoa nửa độ phải chìm thu
                          Rơi hoang lạnh, sương mù nơi cõi tịch

                          Để sắc hồng ủ ê trong mờ mịt
                          Rã hương xuân theo cung oán sầu cay
                          Hứng lá vàng rơi rụng đậy men say
                          Chuỗi thầm lặng đoạ đày ôm lặng lẽ

                          Nhớ đến ai với tháng ngày quạnh quẽ
                          Nghe niềm thương lai láng tận tâm tư
                          Quấn tình trăng vào nét chữ, hồn thơ
                          Về ái mộng, ầu ơ ru em ngủ!...

                          Nguyễn Thành Sáng

                          CÕI MỘNG TÌNH RU

                          Nơi xa em đã nghe rồi
                          Giọng ru âu yếm của người yêu em
                          Ta trao nhau những nỗi niềm
                          Kệ con đường nhỏ ưu phiền bấy nay

                          Những khi khoé mắt em cay
                          Mong sao trở lại những ngày thảnh thơi
                          Ngọt lành là tiếng à ơi
                          Độc hành ư? Chớ rối bời tâm can

                          Đường trường dẫu có gian nan
                          Một mình lẻ bước muôn vàn lo âu
                          Không can tâm để đắng sầu
                          Mãi xa hun hút cái màu chia li

                          Tấm lòng từ cõi tương tri
                          Đục trong bởi bến hay vì yêu thương
                          Lòng đau một chút vấn vương
                          Tìm đâu lối hẹn con đường dịu êm

                          Tháng ngày ủ rũ yếu mềm
                          Hoa sầu trái héo đầu thềm trăng phai
                          Ầu ơ thảng thốt tiếng ai
                          Mộng tình đây chốn trang đài óng tơ

                          Hết rồi giây phút bơ vơ
                          Niềm yêu lai láng trong mơ ngọt ngào
                          Lặng nghe lòng dạ xôn xao
                          Tiếng ru dịu nhé thấm vào cung mê...

                          Thi Hoàng

                          Comment




                          • LƯU LUYẾN (3)

                            Ta bước chậm, dấu hằn trên lá cỏ
                            Nghe nỗi niềm vò võ nhớ mây sương
                            Mới hôm nào bậu bạn cánh ngàn phương
                            Nay khuất bóng bên đường phôi nhạt ảnh!

                            Còn đâu nữa tháng ngày bên suối lạnh
                            Cùng ngắm trăng phản chiếu giữa khung tầng
                            Nghe nước đàn, rả rích tiếng bâng khuâng
                            Hồn lững thững, bay dần lên cõi lộng

                            Để làm gió, xoè ra giương cánh rộng
                            Giũ bập bùng, khuấy động góc trời xanh
                            Cho sương pha lay động giọt trên cành
                            Rỉ rả nhỏ bao lần trong đêm vắng

                            Đường thênh thang như chưa hề trĩu nặng
                            Tảng băng dầy ướp lạnh mảnh hồn son
                            Dẫu bây giờ ráng tắt trải hoàng hôn
                            Chuỗi ngày tháng chập chờn trôi lặng lẽ!

                            Ta có nhau phôi phai niềm quạnh quẽ
                            Cánh thu sầu nhè nhẹ thả trôi bay
                            Hồn ngất ngây đan níu, nắm bàn tay
                            Lay dào dạt từng ngày trên sóng nước…

                            Thế mà nay bến xa giăng nẻo trước
                            Ai mỏi rồi! Rã bước dấu chân mơ
                            Để lòng tôi thao thức dưới trăng mờ
                            Ôm héo hắt, thẫn thờ, vương vấn thuở

                            Khúc du dương, êm đềm đâu còn nữa
                            Sớm lạnh tàn, khép lại tiếng ngân nga
                            Lặng ngồi đây trăn trở bản tình ca
                            Mà lưu luyến sao như dòng sông chảy

                            Cứ lững lờ, gờn gợn cuốn vòng xoay!....

                            Nguyễn Thành Sáng

                            Comment




                            • Thơ Họa Của Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (63)

                              CÀ PHÊ MỘT MÌNH

                              Sáng anh đi uống cà phê
                              Một mình lặng lẽ nhâm nhi một mình
                              Buồn vui cất giấu trong tim
                              Sợ em ướt áo đi tìm chợ đông

                              Buồn vui những chuyện bao đồng
                              Một mình lặng lẽ ngóng trông xa vời
                              Giá mà em mang áo tơi
                              Cà phê đâu ướt những lời xót xa

                              Heo may vừa mới đi qua
                              Cánh cò sao chẳng la đà đồng trưa
                              Một mình uống cả niềm xưa
                              Giọt cà phê đắng như chưa một mình.

                              Thi Hoàng

                              EM ĐI CHỢ

                              Sáng ra em xách giỏ đi
                              lòng vòng dõi mắt kiếm gì mua đây
                              Đằng kia có bán khoai tây
                              À à mua lấy thứ nầy nấu ăn

                              Chị ơi! bán mấy một cân?..
                              Chà chà mắc quá để lần sau đi...
                              Chân em ghé chỗ bún bì
                              Muốn ăn nhưng ngại "tốn tì" làm sao!

                              Thôi thì bụng xẹp cồn cào
                              Tạm chịu một chút thể nào cũng qua
                              Quên ăn em bước tà tà
                              Nhìn quanh nhìn quất tìm ra vòng ngoài

                              Em đi thong thả bước dài
                              Vừa đi vừa ngắm nghĩ hoài chưa ra
                              Sáng nay mua món gì ta?
                              Thật ngon, lại rẻ để mà còn dư

                              Ồ kìa! gần chỗ bán lư
                              Vừa ngon, vừa rẻ lừ khư đây mà
                              Chân em bước vội ghé qua
                              Một bó rau muống, được à sáng nay

                              Kèm theo một ký hành tây
                              Một keo chao bự, một chai xì dầu
                              Bún ngon, bánh tráng trắng màu
                              Bao nhiêu vừa đủ bỏ vào giỏ em

                              Vịt nhà có sẳn thật mềm
                              Nấu chao một bửa êm đềm sáng nay!......

                              Nguyễn Thành Sáng

                              Comment




                              • CẢM XÚC CUNG ĐÀN

                                Nỗi lòng trải bút, cánh thơ ai
                                Như lá thu vàng gió thổi bay
                                Phủ lối rêu phong, tàn héo rũ
                                Mà hồn xanh mướt vẫn còn đây!

                                Đôi mươi thắm đượm, gởi trao niềm
                                Lặng lẽ con đò đợi bến duyên
                                Chiếc bóng, cầu sương, chờ tiếng hẹn
                                Nào hay gió lượn cánh bay nghiêng

                                Để mấy thu qua, nỗi nghẹn ngào
                                Chiều tà, lặng vắng, mảnh hồn dao
                                Luyến lưu, nhung nhớ thời tao ngộ
                                Khắc khoải, tim đau, ánh lệ trào

                                Kỷ niệm năm xưa mãi hiện về
                                Dòng sông, bến nước ảnh trăng thề
                                Vấn vương một thuở niềm lai láng
                                Chỉ mối tơ lòng tặng bóng đi!

                                Ngày tháng âm thầm dõi mắt trông
                                Thuyền thương vượt lướt tít dòng sông
                                Xa xôi diệu vợi màn sương phủ
                                Cho bóng trăng đơn héo hắt lòng

                                Từng cánh thư xa thắm thiết tình
                                Âm vang đồng vọng trải niềm tin
                                Bao thương, bao nhớ, phơi trên trắng
                                Đậm khắc tim sâu một bóng hình

                                Rồi chợt ngày kia gió thổi ngang
                                Từng vầng mây xám phủ vành trăng
                                Đêm thanh diệu mát bầu thanh đãng
                                Bỗng chốc âm u trải thượng tầng

                                Cánh nhạn giờ đây lạc nẻo về
                                Mỏi mòn trông ngóng, dạ sầu bi
                                Năm canh thao thức nghe sương lạnh
                                Từng giọt trôi rơi nhỏ lệ vì…

                                Mới hay ngọn gió đã qua sông
                                Khúc nhạc tình tan, nát cõi lòng
                                Thôi nhé từ nay xin trả lại
                                Cây đa, bến hẹn, ảnh thuyền rong

                                Chiếc bóng thời gian cứ lặng lờ
                                Qua rồi một thuở lịm hồn mơ
                                Chiều tà loang tím, hoàng hôn đổ
                                Dĩ ảnh xa xưa mãi dật dờ…

                                Tôi bước chân đi, đến nẻo về
                                Nghe đàn ai khảy nhịp lê thê
                                Ôi sao! Da diết niềm tâm sự
                                Điệp khúc bi ai quá não nề

                                Vậy mà chẳng chút lời than oán
                                Nước chảy sông xưa vẫn ngập tràn
                                Dẫu bóng thuyền đi không trở lại
                                Bờ sông mãi quyện mảnh hồn trăng

                                Xúc cảm, ngậm ngùi một ánh rơi
                                Hoa xuân vườn mộng, dưới mây trôi
                                Vô tình duỗi cánh, gieo vương vấn
                                Loại bướm vô tình... lại chính tôi !

                                Cho nay ray rứt mãi một thời!

                                Nguyễn Thành Sáng

                                Comment

                                Mời bạn bấm like để theo dõi Bkav forum trên Facebook
                                X