No announcement yet.

Thao thức...

  • Lọc
  • Giờ
  • Show
Clear All
new posts



  • PHẢI CHI TÔI…

    Em trong mơ, thả hồn trôi lãng đãng
    Vấn vương tình, lai láng rót thành thơ
    Môi kề môi…hoang dại trọn canh giờ
    Run rẩy cuốn…ngất ngư trong bể ái!

    Uống thơ em, nghe lòng như sóng dậy
    Dãy gợn cồn dao mãi giữa buồng tim
    Niềm mê say thưởng thức cảnh màn phim
    Chao dờ dật, lim dim vào mộng mị

    Thấy lâng lâng, khát khao lần phỉ chí
    Cùng ai kia mối chỉ kéo duyên tơ
    Kết vào nhau, chèo thuyền đến tận bờ
    Lên bãi vắng…hững hờ bao cảnh vật

    Tôi dẫn em lên tận cùng ngây ngất
    Ngọn yêu đương rần rật kéo gom về
    Thổi trọn đêm tột đỉnh giấc nồng mê
    Cho giá lạnh, ủ ê chìm tan loãng…

    Chợt tỉnh lại sau một cơn gió thoảng
    Thì ra tôi cũng choáng….giống em mơ!
    Hồn bâng khuâng, dào dạt tiếc thẫn thờ
    Nỗi héo hắt, lắc lư dòng nước chảy

    Phải chi duyên cho đây cùng với…ấy!
    Hai ảnh hình thật sự của mơ kia
    Cứ từng đêm quyện bóng dưới bầu khuya
    Bằng hồn ái đường về nơi trăng mộng

    Chắc có lẽ trăm năm tôi vẫn sống
    Để được yêu cái bóng của tình yêu
    Bởi nắng tắt, nhàn nhạt sắc lam chiều
    Buồn nào hơn hẩm hiu cành lá rũ!....

    17/4/2016
    Nguyễn Thành Sáng

    Comment




    • Nỗi Nhớ Và Niềm Đau

      Bất ngờ ngoảnh mặt nhìn qua
      Thấy em lững thững từ xa lại gần
      Nửa say sóng biếc nghiêng thành
      Nửa xô dào dạt, rung rinh nhịp dài!

      Môi hồng chúm chím tặng “ai”
      Một chùm bắp nấu “thế nầy là sao”?
      Làm cho mật ngọt tuôn trào
      Thuyền duyên xuôi mái lẹ vào bến mơ…

      “Hổm rày nhớ quá anh à”!
      Em chưa nói vậy nhưng mà anh nghe
      Tiếng trong quả đỏ ngân nga
      Luyến lưu tha thiết đậm đà của em…

      Lâng lâng xúc động con tim
      Muốn ôm bạn ngọc tỏ niềm yêu thương
      Ngặt bao ánh mắt trên đường
      Liếc xem hai đứa…Khiến chuông đợi chiều!

      Bắp kia em biến thành diều
      Còn anh hóa gió thổi nhiều sáng nay
      Tiếng đàn nằm ở bàn tay
      Kẻ trao người nhận ngất ngây cõi lòng…

      Giờ đây nàng đã sang sông
      Còn tôi ở lại ngắm dòng nước trôi
      “Vầng trăng ai xẻ làm đôi”
      Để cho ánh khuyết, ngậm ngùi hồn đan…

      Bao thu lặng lẽ dưới tàn
      Vi vu gió nhẹ, lá vàng lắc lư
      Nỗi buồn trống vắng chơ vơ
      Dư âm kỷ niệm, vật vờ bước chân!...

      22/1/2018
      Nguyễn Thành Sáng

      Comment





      • VẤN VƯƠNG

        Hồn Thi Sĩ trào dâng lai láng
        Nhớ trăng vàng ngày tháng mê say
        Trải lòng thắm thiết cùng ai
        Giờ đây bóng khuất, để hoài vấn vương!

        Còn đâu nữa canh trường chiếc bóng
        Thả mơ màng vọng ngóng tình trăng
        Ôi sao da diết muôn phần
        Niềm rung, nỗi cảm loang dần nhịp mơ

        Nay lạnh lẽo, trăng mờ đỉnh núi
        Chuỗi nhớ nhung thui thủi canh tàn
        Mảnh thuyền lưu luyến lang thang
        Bờ sông hai bến nẻo đàng buồn tênh!

        Nguyễn Thành Sáng

        Comment





        • THƠ EM! NIỀM TRĂN TRỞ

          Em ru ngủ tình đầu…trong thoáng nhớ
          Rồi phôi phai năm tháng dưới khung mơ
          Còn nơi tôi sao cứ mãi dật dờ
          Vương vấn mộng trăng thơ, vầng trải bóng!

          Tiếng yêu đương năm xưa quần khuấy động
          Cho tâm hồn dậy sóng chuỗi thời gian
          Từng đêm dài lặng lẽ nỗi buồn tênh
          Nghe lưu luyến gập ghềnh trên nẻo bước

          Mới hôm nào thuyền xuôi theo sóng nước
          Gặp bến vườn trải trước ánh ngàn khơi
          Dõi mắt nhìn sắc thắm cánh hồng tươi
          Dẫn hồn mộng, ghé rồi… ôm thổn thức

          Để vạn sầu phủ vây niềm trăn trở
          Suốt thời gian vầng tỏ khuất mờ xa
          Từng đêm đơn khe khẻ tiếng lòng ca
          Bài ly biệt, xót xa tình yêu dấu!

          Mấy mươi thu đắm chìm trong bể đáu
          Vọng con thuyền thả dạo bến sông thương
          Ôm tái tê, héo hắt mảnh trăng buồn
          Bị che phủ, canh trường mờ vắng lặng…

          Dòng thơ em như ngàn tia sợi nắng
          Xuyên tim tôi trải ấm lại hồn xưa
          Nghĩ có lẽ giờ đây cũng đủ vừa
          Khép quyển sách bốn mùa… ghi nỗi nhớ

          Từ trên xa vầng thanh còn sáng tỏ
          Vẫn lung linh theo gió nhẹ đưa qua
          Tiếng lao xao thoang thoảng nhịp sau nhà
          Tròn tròn giọt sương pha dần chuyển động

          Tay tôi nhẹ thả dần đi quả bóng!...

          18/4/2016
          Nguyễn Thành Sáng

          Comment





          • Thôi Đành…Nằm Yên

            Chẳng ngờ anh gặp lại em
            Nửa vầng trăng khuyết của đêm năm nào
            Xanh xao vàng võ sắc màu
            Hồ thu đẫm lệ, nghẹn ngào nhớ xưa!

            Ngoài trời chẳng có đổ mưa
            Mà sao lành lạnh thổi lùa vào tôi
            Ảnh hình kỷ niệm xa xôi
            Chập chờn ẩn hiện, bồi hồi con tim

            Đâu rồi một đóa thuyền quyên
            Hương loang dỗ mộng, nụ duyên say tình
            Đâu rồi má thắm môi xinh
            Làm anh ngây ngất, bồng bềnh kề bên!…

            Giờ đây lặng lẽ dưới đèn
            Em ôm dĩ vãng riêng mình trở trăn
            Cảnh đời ngang trái phũ phàng
            Chuỗi dài chỉ nhạt ánh tàn với đông

            Gia đình có cũng như không
            Đông tây nghịch hướng, vợ chồng chán chê
            Đường ai cứ mặc nấy đi
            Tơ hồng buộc mối vướng ghì cánh bay…

            Giọt sầu em nhỏ tối nay
            Hóa thành tiếng vọng nhẹ lay tử hồn
            Khiến cho rung lắc từng cơn
            Hồi sinh sống lại bật lên từ từ

            Ráng ngồi thẳng dậy để mà…
            Nhưng nghìn đất cát nặng đè ép thân
            Nghiêng qua cựa quậy mấy lần
            Sức cùng lực tận thôi đành…Nằm yên!...

            23/1/2018
            Nguyễn Thành Sáng

            Comment




            • MỘT THOÁNG NHỚ

              Nghe hai tiếng Trà Vinh, lòng chạnh nhớ
              Thuở hừng đông rạng rỡ sắc xuân xanh
              Nắng từng tia trải thắm lá cây cành
              Vầng tròn trĩnh long lanh dòng suối biếc!

              Trọn yêu hoa, yêu tình…yêu tha thiết
              Và bao lần da diết vấn vương xa
              Niềm mênh mang mỗi độ nắng phai tà
              Hồn dào dạt, ngân nga bài…em hỡi!

              Ngày bận việc, khi trời vừa ửng tối
              Phút giây nầy tiếng gọi quả tim đơn
              Hú gió mây gom lại biến cây đờn
              Tay khảy nhẹ nỉ non lời tâm sự

              Có lắm khi bâng khuâng hồn Lữ Thứ
              Lúc vô tình gieo nhớ để mà quên
              Con chim trời vỗ cánh lướt thang thênh
              Mặc vũ lộng, bồng bềnh theo ngày tháng…

              Rồi đêm nay dưới vầng mây bảng lảng
              Thu bóng nhìn vầng sáng mảnh trăng thoa
              Hồn ngất ngây say ánh toả cung mơ
              Uống cảm xúc vần thơ em tuôn chảy

              Thấy luyến lưu, nhớ nhung thời xa ấy
              Chành chạnh lòng sống lại ảnh hình xưa
              Mờ nhạt tàn, chỉ nhẹ chút đong đưa
              Vẫn loang sáng đủ vừa soi nẻo bước

              Đôi lim dim, thả hồn xuôi sóng nước
              Đến tận cùng để được ngắm chân mây
              Dẫu biết rằng rồi áng vẫn tiếp bay
              Chuỗi quá khứ trải dài trong lãng đãng!

              19/4/2016
              Nguyễn Thành Sáng

              Comment




              • MÙA HÈ…

                Em thì rạo rực với hè sang
                Hít thở hương hoa nở rộ hàng
                Thưởng thức không gian bầu sáng rực
                Tấc lòng dào dạt cảm mênh mang!

                Bước dài lên phố ngắm người đi
                Xem cảnh hân hoan rộ ánh thì
                Lãng đãng mơ màng treo khắp nẻo
                Chẳng sầu, chẳng nghĩ, chẳng lo chi

                Niềm xuân phơi phới kéo về tim
                Nhạt nhẽo, hắt hiu khuất lặn chìm
                Bến nước cầu ao như gởi lại
                Sắc màu loé chớp một dòng phim

                Khát khao, ngây ngất chợt bay qua
                Lồng lộng đong đưa ảnh ngọc ngà
                Từng chập gió lùa qua suối biếc
                Hồn em sống lại bản tình ca..!

                Còn tôi nóng nực phủ vây quanh
                Bốn phía không gian rực lửa mành
                Quạt gió mở mau con số một
                Cơm thì đầy ấp một tô canh

                Mấy lượt ra vô cởi áo trần
                Sáng trưa chiều tối tắm bao lần
                Vậy mà cứ mãi mồ hôi chảy
                Bứt rứt , hầm hì thiệt khổ thân

                Muốn gào, muốn thét, muốn kêu trời
                Hè đến làm chi để lụy tôi
                Hãy lẹ qua mau ngày tháng nhé
                Cho thu trở lại mát nhiều nơi!....

                20/4/2016
                Nguyễn Thành Sáng

                Comment





                • Vương Vấn Hình Xưa

                  Em ngồi gần sát bên anh
                  Nhẹ nhàng kể chuyện sớm hôm cảnh đời
                  Bờ môi dễ nhoẻn nụ cười
                  Nay phơi sắc tím, kéo hồi chuông rung

                  Quả sầu em cất ở trong
                  Anh đây đã thấy, nên lòng xót xa
                  “Của mình” thành vợ người ta
                  Hỡi ôi! Ai hiểu đâu là đớn đau!

                  Bến mơ, nửa bước tới cầu
                  Bất ngờ cầu gãy, nghẹn ngào ép tim
                  Lỡ làng chỉ mối xe duyên
                  Dòng sông ngược bến, con thuyền đứt dây

                  Tại người hay tại gió mây
                  Người không có cánh duỗi bay đẩy mờ
                  Hoặc mây trước gió lững lờ
                  Nhưng kia nhẹ thổi để chờ mắc mưa!

                  Bây giờ vương vấn tình xưa
                  Cũng đành phải chịu canh khuya bóng tàn
                  Bâng khuâng lệ nhỏ đôi hàng
                  Luyến lưu dĩ vãng, ngỡ ngàng hôm nay…

                  Tối rồi! Anh tạm chia tay
                  Tiễn người ra cửa, dạ ai có buồn?
                  Mà sao bịn rịn trên đường
                  Để xe em dắt, ánh sương ửng trào

                  Em ơi! Da diết biết bao
                  Mênh mang nỗi nhớ len vào tâm tư
                  Trải niềm khuây khỏa vào thơ
                  Hồn thương năm cũ vật vờ mái hiên!...

                  25/1/2018
                  Nguyễn Thành Sáng

                  Comment




                  • TẤC LÒNG AN ỦI

                    Nỗi lòng em trải nhẹ vào thơ
                    Se sắt hồn thu cuốn nguyệt mờ
                    Vọng ngóng con thuyền nơi diệu vợi
                    Màn đen phủ bến nghẹn chơ vơ!

                    Thiết tha ngày tháng đợi chờ ai
                    Khắc khoải thâu canh nhỏ giọt dài
                    Chiếc bóng cầu treo, vườn lặng vắng
                    Dật dờ, gió thoảng lá rơi bay

                    Lạnh lẽo trời đông quấn vạn sầu
                    Nhớ nhung vò võ, tím hồn đau
                    Vầng trăng nửa mảnh trôi lờ lững
                    Thao thức miên man, ánh lệ trào

                    Da diết ngập tràn phủ bóng sương
                    Canh khuya nắc nẻ dưới cung buồn
                    Bao nhiêu tiếng dế, là bao nhạc
                    Khảy khúc u hoài để vấn vương!

                    Lắm khi day dứt kiếp hồng nhan
                    Ngày lại qua mau, sớm ráng tàn
                    Trễ chuyến, đò chiều, ôm phận bạc
                    Thu hình, nép bóng ngắm mây tan…

                    Đừng đau, trăn trở nữa em ơi!
                    Nức nở mà chi đã lỡ rồi
                    Một đóa hoa hồng xưa toả ngát
                    Giờ đây ánh nhạt loãng hương trôi

                    Nhưng hồn hoa mãi vẫn là hoa
                    Chỉ sắc hương kia một thoáng mà
                    Nắng tắt còn đây bầu rượu ấm
                    Cùng dòng thơ thắm mảnh trăng thoa!...

                    21/4/2016
                    Nguyễn Thành Sáng

                    Comment




                    • NỖI LÒNG CỦA ANH

                      Thắm thoát thời gian đúng một năm
                      Kể từ hôm ấy, kiếm tình trăng
                      Đi vào ảo mạng tìm xưa cũ
                      Gặp lại hồn ai dưới nguyệt tàn!

                      Vô tình níu kéo sợi tơ vương
                      Buộc bóng bay về thuở nhớ thương
                      Cho quả tim buồn theo thắt lạnh
                      Từng hồi lay động nhịp rung chuông

                      Em nói ngày xưa em đợi tôi
                      Dẫu rằng biết đó mộng mà thôi
                      Nhưng em vẫn cứ ngày trông ngóng
                      Khắc khoải, bâng khuâng một khoảng đời!

                      Điệp ơi! Có hiểu những lời kia?
                      Là muối, là kim, châm xát tim
                      Rỉ máu, tái tê bầu vọng tưởng
                      Khiến hồn anh bỗng biến thành chim

                      Ánh lóe vô hình xé mảng trơ
                      Bừng lên hồn sĩ tự bao giờ
                      Lướt từ vạn kỷ bay về nhập
                      Cái xác dương trần nghẹn lắc lư

                      Kể từ hôm đó giọt thơ xanh
                      Từng phút nhỏ ra ướt đượm cành
                      Kết gió đông phong nhè nhẹ thổi
                      Dưới vầng trăng sáng, toả long lanh!

                      Chỉ vì nghịch cảnh của giờ đây
                      Trăm nhớ ngàn yêu buổi sớm mai
                      Đành thả bay xa về diệu vợi
                      Rồi ôm dĩ vãng luyến lưu say…

                      Anh cảm ơn em nhiều thật nhiều
                      Nhờ ai kể lại thuở buồn hiu
                      Giúp cho chấn động, hồn muôn kiếp
                      Trở lại, vung tay trải thắm chiều!...

                      22/4/2016
                      Nguyễn Thành Sáng

                      Comment




                      • BIẾT ĐẾN BAO GIỜ QUÊN

                        Thuở đó bão giông phủ khắp chiều
                        Nhớ em nhiều lắm, biết bao nhiêu
                        Muốn về gặp gỡ ngàn yêu dấu
                        Lại rỗng, thân xơ, nặng cánh diều!

                        Đành gói tâm tình gởi gió mây
                        Vấn vương, lưu luyến hẹn ngày mai
                        Canh khuya thao thức niềm trăn trở
                        Nghẹn bóng cầu treo, chuỗi đọa đày

                        Từng chiếc lá vàng rụng giữa đêm
                        Lắc lư làn ánh chảy về tim
                        Khiến nghe xao xuyến lòng muôn thuở
                        Từng giấc mơ say bước nẻo tìm

                        Cứ thế thời gian lặng lẽ trôi
                        Dòng sông tràn ngập chẳng hề vơi
                        Tiếc cho sóng xiết, thuyền tan tác
                        Đành ngóng bờ xa, gát mộng đời!

                        Chợt trưa hôm ấy gió bay qua
                        Nét chữ thân quen của Điệp mà!
                        Em gởi về tôi bao nỗi nhớ
                        Cùng hình ảnh héo, tím hồn hoa…

                        Bây giờ ánh nhạt buổi hoàng hôn
                        Sao mãi lòng tôi nhớ mảnh tròn
                        Lai láng bao chiều ngân thổn thức
                        Những đêm vằng vặc ngắm trăng son…

                        Biết đến khi nào mới thật quên
                        Con đường chân bước lại không tên
                        Vậy mà cứ quyện vầng lam khói
                        Để mảnh thuyền đi mãi dập dềnh!...

                        23/4/2016
                        Nguyễn Thành Sáng

                        Comment




                        • NỖI NIỀM THỔN THỨC

                          Nhận được thư em thấy xốn xang
                          Vì sao mây phủ tối vầng trăng
                          Làm cho buồn bã, lời than thở
                          Tâm sự về anh cảnh phũ phàng!

                          Hôm nào cánh nhạn nhẹ nhàng bay
                          Nét chữ thân thương trải thắm đầy
                          Tâm sự dạt dào bao ý sống
                          Giờ đây ảm đạm gió heo may

                          Tôi nghĩ, tôi suy, tôi thẫn thờ
                          Phải chăng biển sóng đẩy niềm mơ
                          Đến nơi xa thẳm trùng dương lộng
                          Vội vã thuyền đi, để lụy bờ

                          Chẳng biết bao giờ mới gặp nhau
                          Khiến trăng kết mộng tím mây sầu
                          Em thương, em nhớ, em chờ đợi
                          Héo hắt u hoài cuộc bể dâu.?!

                          Con tim da diết khảy yêu thương
                          Vội vã hành trang bước nẻo đường
                          Đến bến sông xa tìm ánh mộng
                          Cho lòng ấm lại chuỗi ngày sương

                          Món quà của kẻ rớt mồng tơi
                          Quyển tập trăm trang, trải bút ngời
                          Một mối tình đau tan khóc hận
                          Tặng người yêu dấu của lòng tôi

                          Sau đêm hôm ấy trôi biền biệt
                          Em đã đâu rồi để vấn vương
                          Cố nán mấy ngày trông gặp gỡ
                          Chỉ chiều nhạt ánh, tiếng rung chuông!

                          Cứ ngỡ quà thương khiến hiểu lầm
                          Cho bầu tan vỡ, nát vầng trăng
                          Quay về lặng lẽ, chôn tâm sự
                          Vĩnh viễn từ đây ánh nguyệt tàn

                          Ngờ đâu ngày ấy lại vô tình
                          Sách cũ chứa từng cánh nhạn xinh
                          Gom lại Mẹ em đem đốt sạch
                          Lạc rồi địa chỉ khiến cho mình

                          Em thì năm tháng đợi trông tôi
                          Còn ở nơi tôi tưởng vỡ rồi
                          Hai tấc lòng sâu mang nỗi nhớ
                          Đành ôm khắc khoải ngắm mây trôi

                          Trọn đời vương vấn bến sông xa
                          Để mỗi chiều thu dưới ráng tà
                          Một cánh chim sầu trên nhánh đậu
                          Dật dờ lưu luyến mảnh hồn hoa!

                          24/4/2016
                          Nguyễn Thành Sáng

                          Comment




                          • EM ĐÃ CHO TÔI

                            Trời hôm nay vẫn lay ngọn gió
                            Vậy mà sao chẳng có nguồn thơ
                            Làm cho Thi Sĩ thẫn thờ
                            Bút cầm, ngậm bút bơ phờ trống đen!

                            Hồn lần thả tìm em cõi mộng
                            Loé ửng dần dãy sóng sông xanh
                            Lửa lòng thoáng chốc bừng lên
                            Đẩy lùi bóng tối, chông chênh nỗi niềm

                            Từng chập một con tim ngân nhịp
                            Khúc dạt dào, trải tiếp vần say
                            Gom mùa ảm đạm heo may
                            Thả vào trang giấy cho đầy túi mơ

                            Rồi hái trái trăng trơ đỉnh núi
                            Để tặng người thui thủi canh thâu
                            Cho ai lá rụng thu sầu
                            Vơi đi héo hắt, biết bao nỗi buồn

                            Ai quạnh quẽ trên đường lá đổ
                            Thì đây nầy ngọn gió xuân sang
                            Tắm đi cho sạch phũ phàng
                            Dính vào thân xác khiến ngàn khổ đau…

                            Nếu không em làm sao tôi có
                            Mảnh trăng vàng sáng tỏ soi đêm
                            Nguồn thơ thắm thiết êm đềm
                            Canh khuya lặng lẽ bên thềm rung tơ

                            Chắc sẽ lịm trong chờ, trong đợi
                            Một cái gì diệu vợi mơ hồ
                            Hoàng hôn cứ mãi dật dờ
                            Hồn sương khắc khoải, bên bờ phủ mây!

                            25/4/2016
                            Nguyễn Thành Sáng

                            Comment




                            • KHÔNG CÓ EM

                              Không có em chắc không còn gió
                              Nhẹ nhàng từ đây đó về tim
                              Cho lòng dào dạt dịu êm
                              Toả niềm lai láng bên thềm sáng trăng!

                              Không có em ai lần tơ mối
                              Níu hồn anh những tối thu phong
                              Cùng nhau lên cõi bềnh bồng
                              Lâng lâng, lững thững trên dòng sông thương

                              Không có em con đường ngập nắng
                              Bước nặng nề, hụt hẫng gió mây
                              Đâu còn chun rượu tràn đầy
                              Để anh sưởi ấm đêm dài giá đơn

                              Không có em ảnh tròn mờ nhạt
                              Tiếng côn trùng réo rắt vọng về
                              Canh khuya vắng lặng ủ ê
                              Sương rơi tan giọt, lê thê nỗi sầu!...

                              Hồn vạn kỷ hôm nào sống lại
                              Ngược quay tìm biển ái ngàn xưa
                              Trả anh chiếc bóng bao giờ
                              Khô khan, quạnh quẽ bên bờ gió lay

                              Tiếp chuỗi sống tháng ngày thao thức
                              Chỉ nghẹn buồn nhói nhức tâm can
                              Bốn mùa tắm lá thu vàng
                              Nhìn dòng nước chảy, ngập tràn xót xa…

                              Duyên đôi ta trăng thơ trải ánh
                              Hòa khung trời lấp lánh muôn sao
                              Một cơn gió thoảng qua cầu
                              Nào đâu sánh được tình sâu ngút ngàn!

                              Bận lòng chi mảng phù vân!...

                              26/4/2016
                              Nguyễn Thành Sáng

                              Comment




                              • TRẢI NIỀM THANH THẢN

                                Duyên đôi ta trải qua ngày tháng
                                Đậm thâm tình, lai láng niềm thương
                                Từng đêm dưới mái hiên buồn
                                Nỗi niềm tha thiết, trăng sương quyện hồn

                                Có đôi lúc ảnh tròn mây phủ
                                Kéo chút mờ vần vũ không trung
                                Thoáng sầu vọng ngóng, nhớ nhung
                                Niềm vương nỗi vấn chập chùng nhấp nhô

                                Thuyền vẫn lướt, không chờ không đợi
                                Dẫu bến còn diệu vợi xa xôi
                                Tấc lòng ước hẹn trăng soi
                                Hoàng hôn lặng lẽ mờ khơi dõi tìm

                                Nay bỗng chốc bên thềm gió thổi
                                Rụng lá vàng phất phới tung bay
                                Khiến cho hồn bóng lắt lay
                                Tủi vì xác mượn, hoa say nhạt tàn

                                Để trăn trở, võ vàng tình mộng
                                Khắc khoải lòng, khuấy động tâm tư
                                Biết còn thắm đượm tình thơ?
                                Hay chiều nhạt ảnh, trăng mơ khuất đồi…

                                Tình yêu hỡi! Chuỗi đời đăng đẳng
                                Dưới bốn mùa sớm nắng chiều mưa
                                Xuân tươi, hè nóng, thu mờ
                                Rồi qua đông lạnh, chẳng chờ đợi chi

                                Đâu giữ mãi mộng thì năm cũ
                                Thuở trăng vàng ấp ủ hồn xanh
                                Chỉ bầu ửng sáng long lanh
                                Sống hoài trong tấc lòng thành mà thôi

                                Thả niềm thanh thản mình ơi!...

                                27/4/2016
                                Nguyễn Thành Sáng

                                Comment

                                Mời bạn bấm like để theo dõi Bkav forum trên Facebook
                                X